“Hầy, sự việc còn chưa đâu vào đâu cả, đừng vội chúc mừng sớm vậy.” Bạch Văn Liên cười ha hả, khiêm tốn trả lời, nhưng vẻ đắc ý trong mắt của ông ta đã nói lên tất cả.
Hứa Tần Nhã cũng ở một bên cười nở một nụ cười cực kỳ kiêu hãnh, sau đó như chợt nghĩ đến điều gì, bà ta mở miệng bảo: “Ngữ Dung à, hay là đến lúc đó con đi cùng với ba mẹ nhé?
Văn Liên, chẳng phải Chung Trần Thuận nói cậu chủ nhỏ của nhà họ Chung rất khó ở sao? Từ nhỏ Ngữ Dung đã rất được lòng mọi người, biết đâu có thể giúp được gì thì sao.”
Bạch Văn Liên gật đầu đồng ý, nhìn Bạch Ngữ Dung, nói: “Mẹ con nói đúng đó, Ngữ Dung, đến lúc đó con cũng đi cùng đi, hơn nữa...” Ông ta dừng vài giây rồi nói tiếp: “Con lại là học sinh của Huyền Học Viện, nói ra lại là một điểm cộng đấy.”
Nhà họ Chung chủ yếu là kinh doanh buôn bán, không hề có một “hạt giống tốt” nào đi theo con đường Huyền Học cả.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây