[Ặc… Nếu là tôi thì đã sớm gào thét rồi, không ngờ chị Tái Tái lại giống như chẳng có chuyện gì xảy ra cả.]
[Trời ơi, trông như này chắc đau lắm.]
Chung Tử Ngang đứng đó cúi đầu, mũi chân di di trên đất một lúc lâu rồi nhỏ giọng thì thầm: “… Tôi không cố ý đâu.”
“Ừ. Biết sai biết nói lời xin lỗi đúng là quỷ tốt.” Tô Tái Tái ngậm sô cô la trong miệng, vươn tay vò tóc cậu ấy, cười nói: “Ăn đi. Chúng ta còn một cửa phải xông qua nữa.”
Chung Tử Ngang ngẩng đầu, đôi mắt lóe sáng nhìn Tô Tái Tái, gật đầu nói: “Vâng!” một tiếng, sau đó nhăn nhó nói một câu: “Mặc dù… Chị xem ra kém chị gái của tôi… Nhưng chị là người giỏi nhất trong chương trình này.”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây