[Ừm… Chắc là dựa vào âm thanh để đoán vị trí chăng?] Có người nửa đùa nửa thật nói.
Nhưng vừa nói xong, tới cả người đó cũng thoáng sững sờ, bởi vì càng nghĩ càng thấy… rất có lý, không có gì để bắt bẻ cả.
“Nguy hiểm quá đi mất, không có Tiểu Tái thì chị ngã đập đầu rồi.” Trác Mai cau mày, thoáng liếc mắt về phía đống xe hư, run rẩy bảo: “Nhưng… nơi đó…”
Chị ấy còn chưa nói hết câu, Miêu Đại Yên đã xung phong nhận lấy trọng trách: “Để tôi đi xem thử cho.”
Trác Mai gật đầu, thận trọng dặn dò Miêu Đại Yên một câu “Cẩn thận nhé”, rồi vội vàng nhích người lại gần Tô Tái Tái.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây