“Chúng ta đừng nói chuyện này nữa, mẹ à, mẹ mau nhìn này.” Bạch Ngữ Dung cầm hộp gấm đi đến ngồi xuống bên cạnh Hứa Tần Nhã, đưa một cái cho bà ta rồi thúc giục: “Mẹ mau mở ra xem đi.”
Hứa Tần Nhã lập tức trở nên vui vẻ, vừa mở ra vừa hớn hở nói: “Đứa nhỏ này thật là có lòng.”
Vừa mở chiếc hộp gấm cỡ bằng lòng bàn tay ra, bà ta lập tức nhìn thấy có mười viên thuốc ở bên trong.
Màu vàng sáp, to bằng móng tay.
“Đây là...” Hứa Tần Nhã vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, ngẩng đầu nhìn Bạch Ngữ Dung, hỏi: “Đây là thứ thuốc mà con đang uống sao, Ngữ Dung?”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây