“Cái này…” Thẩm An hít hơi khí lạnh. Không còn kinh mạch, thì khác gì phế nhân đâu?
“Nhờ sư huynh ra sức chữa trị không bỏ cuộc, cộng thêm điều dưỡng suốt nhiều năm trời thì chị ấy mới có thể khôi phục về như người bình thường. Có điều… không xách được vật nặng, càng không thể đụng tới kiếm.”
Nói đến đây, Chu Phổ tạm dừng vài giây, hướng mắt ra xa, cảm thán: “Chắc em không biết năm ấy, song kiếm của sư bá mẫu của em thanh thoát, mỹ miều đến cỡ nào.”
Có điều… sau này sẽ không còn được nhìn thấy nữa…
Chu Phổ thở dài, sau đó tiếp tục dẫn học trò trở về.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây