Hứa Thất An không quan tâm nàng, nàng cũng không quan tâm Hứa Thất An, một người cúi đầu nhìn xuống mặt sông ánh sáng vỡ vụn lóe lên, một người ngẩng đầu nhìn trăng sáng trên trời.
Bà dì lúc không nói lời nào, có một vẻ đẹp trầm tĩnh, như hoa Hải Đường dưới ánh trăng, một mình nở rộ.
Ánh trăng chiếu vào khuôn mặt bình thường của nàng, mắt lại giấu vào trong cái bóng do lông mi tạo ra, đã sâu thẳm như biển lớn, lại giống như đá quý màu đen tinh thuần nhất.
Hứa Thất An uống ngụm rượu, dời đi ánh mắt đánh giá nàng, ngửa đầu cảm khái nói: “Bản quan nổi thi hứng, làm một bài thơ, ngươi gặp may mắn, về sau có thể cầm thơ của ta đi hiển thánh trước mặt người khác.”
Nàng cười khẩy một tiếng, vẻ mặt khinh thường, lỗ tai lại rất thật thà dựng lên.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây