Tô Cẩm lẩm bẩm một lúc, chợt nghiêng đầu chọc vào người Phương Tri Hạc: “Đồ đệ, không phải là anh đang gật đầu cho có lệ đấy chứ?”
Phương Tri Hạc ừ một tiếng.
Tô Cẩm lúc này mới phát hiện nhị đồ đệ nhà mình hình như đang…khóc.
Cái này không được rồi, tại sao lại khóc thế chứ? Hình như cô cũng không nói cái gì thương cảm hết mà.
Một lúc sau, Tô Cẩm thì thầm: “Tôi chỉ là bị hao tổn quá nhiều linh lực, anh có thể hiểu thành tôi bị kiệt sức, nghỉ ngơi mấy ngày là được rồi.”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây