Đại Kiếp Chủ

Chương 537: Đánh cược một hơi này (1)

Chương Trước Chương Tiếp

Đường đường Nguyên Anh đại tu, chủ nhân chân chính của Thiên Lai Thành, lại làm ra chuyện bỉ ổi như thế?

Theo lý thuyết đây là chuyện tốt, Bất Tử Liễu xác thực là Thần Mộc, sau khi được trồng vào cơ thể Phương Nguyên, hắn có thể cảm giác được nó ẩn chứa rất nhiều huyền diệu.

Hơn nữa trong lòng còn mơ hồ cảm thấy, có lẽ Kim lão thái quân nói không sai, luyện hóa Bất Tử Liễu thành Mộc tướng lôi linh, xác thực thích hợp hơn Thất Bảo Lôi Thụ, hoàn toàn không thua Thủy tướng chi linh mà lúc trước mình vô tình lấy được, thậm chí ở phương diện tiềm lực và thần diệu mà nói, còn mơ hồ vượt qua...

Nếu như trước đây, có thể lấy được bảo vật này, Phương Nguyên sẽ cực kỳ cảm kích.

Nhưng then chốt ở chỗ, bây giờ tình thế không giống.

Kim lão thái quân rõ ràng là lấy phương pháp này bức hắn vào tuyệt lộ.

- Ha ha, Phương hiền chất, có lẽ ngươi không biết, mộc này tên Bất Tử Liễu, chính là năm đó Kim gia chúng ta gặp may đúng dịp, mới lấy được từ trong Thông Thiên Bí Cảnh, là thiên địa kỳ bảo, lão tổ ái tài, thấy tu vi của ngươi trì trệ, nên cho ngươi bảo vật này, trợ giúp ngươi tu hành, chỉ mong ngày sau ngươi tu thành chính quả, xin đừng quên ân tình của lão thái quân.

Kim gia Thất tổ cười nói.

Người xung quanh nghe vậy, nhất thời tỉnh ngộ lại, tất cả đều cảm thán không thôi.

Trong lòng Phương Nguyên lại vô cùng tức giận, lông mày nhíu thật sâu.

Kim gia đúng là có danh tiếng không tệ, 300 năm trước đã từng mở bí cảnh, mời tu sĩ các châu đi vào tầm bảo, để người người tán thưởng, bây giờ nếu có người truyền sự kiện này ra, như vậy tên tuổi của Kim gia sẽ càng tăng?

Chỉ là người ngoài không hiểu mới ao ước, làm sao biết tâm tư ác độc trong này?

- Tiểu nhi, người có chí riêng, lão thân cũng không miễn cưỡng ngươi!

Sau khi Kim lão thái quân làm xong sự kiện này, sắc mặt cũng trầm xuống, tựa hồ thái độ thay đổi rất nhiều, nhàn nhạt nói:

- Nữ nhi Kim gia ta đều thiên kiều bá mị, cành vàng lá ngọc, lão thân quý tài, mới cho ngươi nhân duyên, để ngươi có cơ hội một bước lên mây, nếu như ngươi thức thời, thì nên nắm lấy, thành tâm cầu hôn, ngoan ngoãn nghe lời, lão thân tự nhiên sẽ gả huyền tôn nữ cho ngươi, cũng sẽ coi ngươi như tử tôn của Kim gia, nhưng nếu ngươi khoe khoang tự kiêu, không biết thời thế, vậy thì ngươi cứ đi, ta còn không tìm được con rể quý khác sao?

Những người khác của Kim gia nghe vậy, đều hiểu ý mỉm cười.

Phương Nguyên thì nhìn Kim lão thái quân, không biết nên trả lời như thế nào...

Đây thực là ăn chắc mình rồi!

Bây giờ ở trong mắt Kim lão thái quân, số mệnh của hắn đã cực kỳ rõ ràng, hoặc là nghe lệnh Kim gia, từ đây vận mệnh bị người bài bố, hoặc như Thái Hoa Chân Nhân, con đường tu hành đoạn tuyệt, sớm muộn gì cũng sẽ chết héo trong núi rừng, không có tiếng tăm gì...

Hơn nữa Kim gia bày ra thái độ, đã không phải muốn chiêu mình làm rể, mà là muốn mình cầu ở rể Kim gia!

Trước đây lão thái quân nói chuyện vẫn giả vờ hiền hoà, bây giờ thì đã ngầm có ý uy hiếp.

Chỉ là chẳng lẽ mình thật để người bài bố như vậy?

Trong lòng Phương Nguyên thở ra một hơi, ánh mắt lạnh lẽo, chắp tay nói:

- Tạ ơn lão tiền bối ban pháp, vãn bối cáo từ!

Nói xong lại thật xoay người, muốn rời khỏi.

Người xung quanh đều kinh hãi, vô số ánh mắt nhìn về phía Phương Nguyên.

Kim lão thái quân cũng biến sắc:

- Ngươi muốn đi đâu?

Phương Nguyên nói:

- Vãn bối sớm đã có người thề ước, không thể ở rể Kim gia, đương nhiên phải rời đi rồi!

Kim lão thái quân nhìn chằm chằm hắn, một lát sau mới uy nghiêm đáng sợ nói:

- Chẳng lẽ ngươi không biết hậu quả khi rời đi sao?

Phương Nguyên ngẩng đầu nhìn bà ta, chỉ giữ trầm mặc.

Kim lão thái quân mặt không hề cảm xúc nhìn Phương Nguyên nói:

- Kim gia ta cũng là đại tộc huy hoàng, đứng vào hàng ngũ thế gia gần vạn năm, há lại một tiểu nhi như ngươi có thể khinh miệt, hôm nay lão thân ba lần mở miệng hỏi ngươi, nếu ngươi đáp ứng thì thôi, còn không chớ trách lão thân không nhắc trước, nếu ngươi thật dám đi ra đại môn Kim gia ta, như vậy thì vạn sự đều tiêu!

- Đây là cảnh cáo cuối cùng sao?

Không biết bao nhiêu người trong lòng run lên, ngẩng đầu nhìn về phía Phương Nguyên.

Lúc này Phương Nguyên chỉ cúi đầu, cười khổ một tiếng...

Đối với hậu quả khi mình đi ra ngoài, trong lòng há có thể không hiểu?

Nhưng hắn càng như vậy, càng không thể ở lại Kim gia.

Trong lòng chỉ có một ý nghĩ, rời Kim gia trước mới quyết định.

Mình dù sao cũng là người có Đạo Nguyên Chân Giải, không tin không tìm được phương pháp giải quyết.

Lùi một bước mà nói, coi như thật không tìm được, cũng không thể mặc cho người bài bố!

Vì vậy hắn xoay người, nghiêm túc nhìn Kim lão thái quân nói:

- Đa tạ tiền bối nhắc nhở, nhưng vãn bối...

Hắn hít sâu một hơi, lần thứ ba tỏ rõ thái độ:

- ... vẫn từ chối!

Dứt lời liền xoay người rời đi.

Người xung quanh thấy hắn như thế, tất cả đều biến sắc, chẳng ai nghĩ tới, người này lại dám ba lần cự tuyệt Kim gia, đặc biệt là lần thứ ba hắn từ chối, đã biết mình không đáp ứng sẽ đi vào tử lộ, tại sao lại quyết liệt đến trình độ này?

Chương Trước Chương Tiếp

Combo 100 lượt đọc giảm 20%👉
Combo Full lượt đọc giảm 55%👉

Thành viên bố cáo️🏆️

🔊️Bình luận (0) - 🎫Đề cử (0)