Đại Kiếp Chủ

Chương 536: Cưỡng ép trồng bất tử liễu

Chương Trước Chương Tiếp

Lúc này trong lòng tộc nhân Kim thị nghĩ như thế nào, tự nhiên không phải người ngoài có thể hiểu, Thôi Vân Hải thì ngây người như phỗng, càng không người có thể rõ ràng ý nghĩ của hắn, chỉ bất quá Phương Nguyên nghe xong, lại chỉ cảm giác đau đầu...

Hắn không nghĩ tới chấp niệm của Kim gia còn nặng hơn mình.

Mình đã biết chuyện không thể làm, nên định từ bỏ tu hành Thiên Cương Ngũ Lôi Dẫn, Kim gia lại còn cắn không tha.

Dù Kim Hàn Tuyết theo Phương Nguyên là một cô nương rất tốt, nhưng Phương Nguyên nghe Tôn quản sự nói qua, Kim gia vẫn có đồn đại, nói Kim Hàn Tuyết sắp kết hôn với Thôi Vân Hải, kết quả Kim lão thái quân không tiếc đắc tội Trung Châu Thôi gia, cũng muốn gả nữ đạo si kia cho mình, chính là vì ép mình hiệu lực cho bọn họ?

Nhưng như vậy, sự tình sẽ rất lúng túng...

Sau khi trầm ngâm, hắn vẫn quyết định đi theo bản tâm, cúi chào Kim lão thái quân, nói:

- Lão tiền bối ưu ái, vãn bối đa tạ, nhưng vãn bối từ ba năm trước đã có hôn phối, bởi vậy bất kể là thiên kim Kim gia hay thiên nữ hạ phàm, đối với ta mà nói đều giống nhau!

Lời vừa nói ra, bầu không khí trong sân trở nên ngột ngạt.

Kim Hàn Tuyết ngẩng đầu nhìn Phương Nguyên, trên khuôn mặt trong suốt như tuyết cũng không có biểu hiện gì.

Nếu thật phải nói, thì là tâm tình mơ hồ có chút tiếc nuối.

Mà mấy vị tu sĩ Kim Đan của Kim gia, thì từng cái mặt lộ vẻ không rõ, càng có chút tiếc hận.

Gả Kim Hàn Tuyết cho hắn, là đưa ra thành ý lớn nhất rồi.

Có thể làm cho Kim lão thái quân hạ mình như vậy, ngay cả trong các tu sĩ Kim Đan cũng không có mấy cái... thậm chí có thể nói là không có!

Phương Nguyên bất quá là Trúc Cơ kỳ, sở dĩ được như vậy, là bởi vì lão thái quân mến tài...

Nhưng hết lần này tới lần khác, đối phương lại không cảm kích.

Lúc này Kim lão thái quân cũng trầm mặc, bình thường bà tính nóng như lửa, nhưng lúc này đối mặt với Phương Nguyên hai lần từ chối, lại không có tức giận, mà bình tĩnh nhìn Phương Nguyên, nhàn nhạt hỏi:

- Vậy ngươi tu hành phải làm như thế nào?

Phương Nguyên hít một hơi thật sâu, trả lời:

- Đi được tới đâu hay tới đó, thực sự không được...

Hắn trầm mặc một hồi, mới nói tiếp:

- Vãn bối sẽ bỏ qua pháp quyết này, tìm kiếm tiên pháp khác!

Trong lòng mọi người vừa sợ vừa kinh nhìn hắn.

Thần quyết Thiên Cương Ngũ Lôi Dẫn, cái này là công pháp cực kỳ mạnh mẽ, Kim gia bao nhiêu đời người đều một lòng muốn kết thành Thiên Đạo Trúc Cơ, truyền thừa tiên pháp này, kết quả không có một ai, mà bây giờ, Phương Nguyên tu luyện tiên pháp này tới hỏa hậu nhất định, vừa rồi giao thủ với đám người Thôi Vân Hải, không ai địch nổi, lực quét cùng thế hệ, có thể thấy được nó bất phàm, thần uy mạnh mẽ, nhưng bây giờ, hắn lại cam lòng bỏ qua tiên pháp này?

Chỉ là sau khi kinh hãi, trong lòng lại bất đắc dĩ.

Nếu như người ta muốn cầu pháp, Kim gia bọn họ tự nhiên chiếm chủ động, có thể cao cao tại thượng, muốn làm gì thì làm.

Nhưng then chốt là, Phương Nguyên lại lưu manh như vậy, nói không học liền không học, cái này giống như một quyền đánh hụt.

Trong lòng nhất thời hận Phương Nguyên:

- Vì sao tiểu tử ngươi không cầu tiến như vậy?

Sau khi kinh hãi, thì lại dồn dập nhìn về phía Kim lão thái quân, rất lo lắng lão thái quân sẽ bởi vì vậy mà tức giận.

Dù sao Phương Nguyên là tới cầu pháp, nếu lão thái quân ở dưới cơn nóng giận chém hắn, như vậy Kim gia sẽ mất hết thể diện!

Thế gian người người đều kính trọng kẻ cầu pháp, ngươi có thể không ban chân pháp, nhưng không được làm gì quá đáng.

Huống hồ trên đầu còn có Tiên Minh, nếu Kim gia tùy ý chém giết thiên kiêu, Tiên Minh nhất định sẽ đến gây phiền phức!

Bất quá ngoài dự liệu của bọn họ là, Kim lão thái quân luôn tính nóng như lửa, vào lúc này vẻ mặt trầm thấp, lại không có tức giận, cũng không biết trải qua bao lâu, mới ngẩng đầu lên cười nói:

- Ha ha, tính khí của người trẻ tuổi luôn không biết phân nặng nhẹ như vậy, Lôi pháp của Kim gia ta thế gian hiếm thấy, lẽ nào ngươi muốn học thì học, muốn bỏ thì bỏ sao?

Khuôn mặt bà ta cười gằn, quải trượng đầu rồng trong tay nhẹ nhàng đập mặt đất một chút ...

Ầm ầm ầm...

Thiên địa đại biến, pháp lực ngập trời xúc động thiên tượng, mây buông sương nhiễu, bầu trời phảng phất như thấp đi mấy phần, uy áp đè ép xuống, các tu sĩ Kim Đan đều cảm giác được một loại lực lượng khổng lồ bao phủ, pháp lực trong người tựa hồ bị áp chế, chỉ có thể như phàm nhân thất kinh bỏ chạy, tu sĩ Trúc Cơ ngay cả chạy trốn cũng không cách nào làm được, chỉ có thể đứng ngây ngốc tại chỗ, giống như mặc người xâu xé...

Phương Nguyên thấy cảnh ấy cũng kinh hãi, muốn giãy dụa, nhưng giãy dụa không ra.

Lúc này, Kim lão thái quân vung tay, chỉ thấy từ hậu viện của Kim gia, trong cung điện mà lão thái quân bình thường tiềm tu, đột nhiên có một cái hộp gỗ bay đến trên không, sau đó lão thái quân đánh ra một đạo linh quang, hộp gỗ tự động mở ra, bên trong lại bay ra một cành liễu.

Nhìn thấy cây liễu này, trong mắt Kim lão thái quân lóe lên vẻ quyết tâm.

Tay trái của bà nhẹ nhàng bắt ấn, chỉ thấy trên đỉnh đầu của Phương Nguyên, trong mây đen buông xuống điện quang chói mắt.

Rầm rầm rầm...

Ánh chớp trút xuống, cùng cành liễu đồng thời đánh vào trong cơ thể Phương Nguyên.

Phương Nguyên kinh hãi đến biến sắc, muốn phản kháng, lại không cách nào làm được.

Trong thần thức cảm ứng, chỉ thấy cành liễu kia đi vào thức hải của hắn, sau đó bị ánh chớp trói buộc, sinh cơ thức tỉnh, ở trong thức hải mọc rễ nảy mầm, giống như sống lại, sau đó cùng sấm sét hòa làm một thể, hóa thành một nơi cực kỳ thần dị!

Toàn bộ quá trình, hắn đều không có lực lượng phản kháng, chỉ có thể mặc cho Kim lão thái quân bài bố.

Sau thời gian uống cạn chén trà, Kim lão thái quân mới cười gằn, thu rồi thần thông.

Thẳng đến lúc này, Phương Nguyên mới được tự do, rên lên một tiếng, lảo đảo lùi về phía sau, sắc mặt như giấy trắng.

Ầm! Ầm! Ầm!

Vừa rồi pháp lực của hắn bị áp chế, lúc này dâng lên ầm ầm, lại có sấm sét vô hình ngưng tụ ở sau lưng.

Những sấm sét kia trông rất sống động, lại hóa thành một cây liễu có lôi điện quấn quanh, như ẩn như hiện ở trong hư không sau lưng hắn!

Đám người xung quanh Kim lão thái quân kia, thấy cảnh này làm sao còn không hiểu.

Từng người sắc mặt tái nhợt, kinh ngạc kêu thành tiếng:

- Đó là... Mộc tướng lôi linh?

- Bất Tử Liễu...

- Đó là Thần Mộc Bất Tử Liễu mà Kim thị ta cất giấu, sao lão thái quân lại dùng ở trên người tiểu tử kia?

Mà ở trong những thanh âm kinh ngạc kia, Phương Nguyên cũng đã rõ ràng tất cả, lửa giận hừng hực bay lên.

Đạo Lôi Linh thứ tư...

Kim lão thái quân lại mạnh mẽ giúp hắn ngưng tụ đạo Lôi Linh thứ tư!

- Ngươi...

Dù Kim lão thái quân là Nguyên Anh đại tu, nhưng thời khắc này Phương Nguyên vẫn tức giận ngập trời, nhìn bà ta hét lên.

- Ha ha, người trẻ tuổi, lão thân cho ngươi tạo hóa như vậy, ngươi còn không cảm ơn ta?

Kim lão thái quân nghênh đón ánh mắt phẫn nộ của Phương Nguyên, lại đắc ý cười lạnh:

- Nhìn khí cơ trên người ngươi, lão thân liền biết ngươi đã tu luyện thành Hỏa, Thủy, Kim Lôi Linh, chỉ là không biết ngươi có thể tìm được tài nguyên luyện thành Mộc hệ Lôi Linh hay không... A, đúng rồi, ngươi từ Ô Trì Quốc đến, truyền thuyết Ô Trì Quốc có một cây Lôi Mộc chiếm được từ cửu trùng thiên, nói không chắc ngươi muốn mượn mộc này luyện thành Mộc tướng lôi linh, bất quá lấy lão thân xem ra, Thất Bảo Lôi Thụ kia có diệu dụng khác, không thích hợp luyện hóa Lôi Linh...

Nói xong, nụ cười trên mặt nàng càng dày đặc:

- Nhưng vừa rồi lão thân ban cho ngươi Thần Mộc lại không giống, kia là Bất Tử Liễu, thế gian khó tìm, lão thân giữ lại nó, vốn là vì để tương lai có tôn nhi nào đó luyện chế Lôi Linh dùng, nhưng hôm nay tiện nghi ngươi, được Thần Mộc này, ngươi sẽ long hổ chung sức, tu vi tăng mạnh, tứ tướng đầy đủ, cái này không phải cơ duyên tạo hóa to lớn sao?

Nghe Kim lão thái quân nói, chư vị tu sĩ Kim Đan đều biến sắc, cực kỳ hâm mộ nhìn Phương Nguyên.

Thần sắc kia, quả thực là phức tạp tới cực điểm!

Vì bọn họ đều biết, lão tổ nói chính là sự thật...

Nội tình của Kim gia thâm hậu, dị bảo vô số, nhưng nhánh Bất Tử Liễu kia, lại có thể đứng đầu...

Ai nghĩ tới, lão tổ lại cam lòng luyện nó thành Lôi Linh cho Phương Nguyên?

Chỉ có Phương Nguyên là biến sắc, trong lòng phẫn hận khó tả.

Trong lòng hắn không chút biết ơn Kim lão thái quân, chỉ có tức giận ngập trời, bởi vì hắn biết dụng ý thực sự của Kim lão thái quân.

Trước đây hắn sớm đã có cơ hội luyện hóa Mộc tướng lôi linh, chỉ bởi vì sớm biết tình cảnh của Thái Hoa Chân Nhân, nên mới tạm thời gác lại, nguyên nhân rất đơn giản, chính là vì Thiên Cương Ngũ Lôi Dẫn, hắn chỉ tu luyện thành ba đạo Lôi Linh, còn có cơ hội chém đi tu vi, làm lại từ đầu, nhưng nếu tu luyện thành bốn đạo Lôi Linh, vậy thì không có đường lui, chỉ có thể đi tiếp...

Thái Hoa Chân Nhân để lại di ngôn, dặn chỉ khi nào tu thành bốn đạo Lôi Linh mới mở ra, chính là ôm ấp mục đích này, bởi vì hắn biết, chỉ có truyền nhân của mình tu luyện thành bốn đạo Lôi Linh, mới sẽ không có lựa chọn khác, giằng co với Kim gia đến cùng!

Nhưng hắn không nghĩ tới, trận thuật của Phương Nguyên hơn người, dựa vào trận lực sớm mở hộp ra.

Cái này để cho Phương Nguyên nhiều hơn một lựa chọn, hắn còn có đường lui!

Mà Kim lão thái quân, làm sao có thể không hiểu đạo lý này!

Nàng cưỡng ép trồng Bất Tử Liễu vào trong cơ thể Phương Nguyên, giúp hắn ngưng tụ đạo Lôi Linh thứ tư, điều này cũng làm cho Phương Nguyên coi như muốn từ bỏ, cũng không có khả năng từ bỏ, chỉ có thể tiếp tục đi tới ở trên con đường Thiên Cương Ngũ Lôi Dẫn này...

Mà kể từ đó, Phương Nguyên ngoại trừ ở rể Kim gia, làm việc cho nàng, thì không còn lựa chọn khác.

Chương Trước Chương Tiếp

Combo 100 lượt đọc giảm 20%👉
Combo Full lượt đọc giảm 55%👉

Thành viên bố cáo️🏆️

🔊️Bình luận (0) - 🎫Đề cử (0)