Đi cùng hai người kia để đưa nhóc con tìm nhà, lại còn đi qua nhiều con đường như vậy, đối với Hà Mộc mà nói thì anh ta không có cách nào chịu được chuyện này.
Cứ có cảm giác việc này có hơi không thích hợp.
Anh ta vô cảm mà rời khỏi đây.
Tiểu Nha nhảy nhót trên sân nhà, trên mặt đầy vẻ tươi cười mở cửa vào nhà, mà trong một khắc cánh cửa vừa đóng lại, nụ cười liền biến mất, thân hình nhỏ bé liền biến mất chỉ còn lại mộ thiếu nữ buộc tóc hai bên, oán giận nói:
“Chị, đều tại chị, hại em mất mười năm mới có thể có một lần vui sướng.”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây