“Cô sợ tôi sao?”
Thương Duệ nghe câu này, khẽ vén tóc mai bên tai, nhướn mày cười nhẹ: “Trong mắt anh, tôi nhát gan vậy à?”
Hạ Cẩn lắc đầu, đôi mắt đen sâu thẳm chăm chú nhìn cô: “Không, tôi chỉ sợ cô xem tôi như kiểu người lợi dụng lòng biết ơn để mưu lợi.”
Thương Duệ im lặng.
Cô hiểu ý anh. Anh chỉ không muốn cô nghĩ anh giống kiểu người như anh Kim – cho rằng chỉ cần ban ơn cho cô một chút thì có thể đòi hỏi mọi thứ.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây