Công Tử Biệt Tú

Chương 59: Chữa bệnh (2)

Chương Trước Chương Tiếp

Lâm Tú chỉ liếc mắt một cái rồi dời tầm mắt di, dù sao chưa đến tuổi, phẩm vị của hắn và Hoàng đế Đại hạ khác nhau.

Hắn thích là ngự tỷ chứ không phải thiếu phụ.

Tuy những hậu phi này xinh đẹp, nhưng Lâm Tú cũng đã gặp không biết bao nhiêu nữ nhân xinh đẹp, bạn gái trước kia của hắn, đương nhiên luận khí chất thì kém các nàng, nhưng ngược lại giá trị nhan sắc không kém hơn là bao.

Đi qua cung Vĩnh Ninh, tiếp đó là cung Trường Xuân.

Trước khi đi vào cung Trường Xuân, Lâm Tú đã nhấc thêm vài phần cẩn thận, sau khi quen thuộc với Lý Tổng quản, hắn âm thầm nói cho Lâm Tú, vị Quý phi nương nương này vui giận thất thường, lúc nàng vui vẻ, ban thưởng không có một chút nào gọi là keo kiệt, lúc mất hứng, cung nữ hoạn quan của cung Trường Xuân chỉ cần khiến nàng có chút bất mãn, thì sẽ bị trách phạt nặng.

Bây giờ rất rõ ràng là Quý phi nương nương đang mất hứng.

Vừa mới bước vào cung Trường Xuân đã nhìn thấy trong viện có đám người hoặc đứng hoặc quỳ, Quý phi nương nương ung dung ưu nhã, lúc này vẻ mặt hung thần, một tiểu cung nữ quỳ ở trên đất, thân hình không ngừng run rẩy.

Thế mà ở trong này Lâm Tú lại có thể thấy được người quen.

Cô gái vẫn còn búi tóc hai bên, tóc mái bằng thưa, hai dải lụa màu trắng trên búi tóc rủ xuống, hôm nay nàng mặc một bộ váy màu vàng nhạt, lúc này đang dùng bàn tay vuốt ve trên người một con linh thú giống mèo nhưng không phải mèo.

Lúc trước, khi Lâm Tú nhìn thấy nó, nó còn rất có tinh khí, nằm ở trong ngực cup D của Quý phi hưởng phúc, bây giờ thì lại uể oải không phấn chấn, trong miệng phát ra từng đợt âm thanh nức nở.

Quý phi nhìn về phía Bạch Song Song, hỏi: ‘Niếp Niếp bị làm sao vậy.”

Cô gái bỏ linh thú xuống, áy náy nói: ‘Xin lỗi, Quý phi nương nương, Song Song học nghệ không tinh, không nhìn ra được linh sủng bị bệnh gì.”

Nghe âm thanh nức nở của linh thú kia, suýt chút nữa Lâm Tú cười ra tiếng.

Vật nhỏ kia làm gì có bệnh, rõ ràng là trên chân bị một thứ đâm vào, chịu đau nên ở đó kêu rên, tuy Song Song cô nương có năng lực chữa khỏi bệnh, nhưng lại không hiểu nó nói gì, không thể giúp nó lấy thứ ở trên chân ra, nên đương nhiên bất lực với chuyện này.

Nghe Song Song cô nương nói, sắc mặt Quý phi nương nương càng lúc càng lạnh, nàng nhìn về phía tiểu cung nữ đang quỳ ở trên đất, lạnh lùng nói: “Bảo ngươi chăm sóc Niếp Niếp cho tốt, bản cung vừa mới rời khỏi một lúc, Niếp Niếp đã biến thành như vậy, người đâu, lôi nàng xuống, đánh ba mươi trượng!”

Thân thể tiểu cung nữ càng run hơn, cũng không dám nói một câu cầu xin.

Nàng biết một khi nàng mở miệng, trong chốc lát sẽ chỉ khiến cho mình chịu hình phạt nặng hơn.

Song Song cô nương nhìn tiểu cung nữ quỳ ở trên mặt đất, trong lòng cảm thấy không đành lòng đang muốn mở miệng, thì có một bóng người đi đến.

Lý tổng quản nhìn thấy Lâm Tú đi lên, bị dọa cho giật mình, lúc muốn túm hắn về thì đã chậm rồi.

Lâm Tú đi đến trước mặt Quý phi nương nương, ôm quyền khom người nói: “Khởi bẩm Quý phi nương nương, học sinh biết một chút y thuật, có thể để cho học sinh xem linh sủng này một chút không.”

Quý phi có chút ấn tượng với Lâm Tú, hai ngày trước hắn đến cung Trường Xuân chế băng, nàng cưng chiều linh sủng, vội hỏi: “Ngươi nói là thật.”

Lâm Tú gật gật đầu, nói: “Hẳn là không có vấn đề gì.”

Quý Phi lập tức nói: “Mau, mau để cho hắn nhìn xem.”

Lập tức có hoạn quan ôm linh sủng đang uể oải lên, đưa vào trong tay Lâm Tú.

Lúc này, tất cả tầm mắt của mọi người trong đó bao gồm cả Quý phi và Bạch Song Song đều đang nhìn vào Lâm Tú.

Lâm Tú nhẹ nhàng vuốt lông linh sủng của Quý phi, linh sủng trong lòng hắn vẫn còn đang nức nở kêu rên, âm thanh này người khác nghe thấy là nức nở đau đớn, nhưng ở trong tai Lâm Tú thì rõ ràng là giọng nói trong trẻo của một tiểu cô nương.

“Đau quá…”

“Chân đau quá!”

“Đau chết bản công chúa rồi…”

“Ai đến giúp bản công chúa rút nó ra…”



Thật ra Lâm Tú cũng có chút bất ngờ, trong điển tịch ghi lại, loại năng lực ngôn ngữ của động vật này, chỉ cần thức tỉnh một lần, là có thể nghe hiểu động vật nói, vốn dĩ hắn tưởng rằng, trong đó chỉ là chó mèo, không ngờ được còn bao gồm cả mèo có cánh.

Giả vờ tìm tòi một chút, Lâm Tú lật linh sủng này lại, kiểm tra trên chân nó một hồi, kiểm tra đến chiếc chân cuối cùng, Lâm Tú lật đệm thịt dày ở dưới chân ra, ở phần giữa của đệm thịt, rút ra một cây kim mũi nhọn.

Cây kim này rất nhỏ, vị trí giấu rất kín, nếu không lật gan bàn chân của linh sủng này ra căn bản không tìm ra được nó.

Khi cái kim này được nhổ ra, linh thú trong lòng Lâm Tú phát ra tiếng rên rỉ thoải mái, xoay người một cái nhảy ra khỏi lòng Lâm Tú, nhảy lên nhảy xuống ở trên mặt đất, trong nháy mắt hồi phục lại tinh thần.

Quý phi nương nương lộ ra sắc mặt vui mừng, bật thốt lên nói: “Khỏi rồi, Niếp Niếp thật sự khỏi rồi!”

Chương Trước Chương Tiếp

Combo 100 lượt đọc giảm 20%👉
Combo Full lượt đọc giảm 30%👉

Thành viên bố cáo️🏆️

🔊️Bình luận (0) - 🎫Đề cử (0)