“Cha có thể không cho.” Cung Cảnh Hào cố nén cơn giận, lồng ngực run rẩy.
“Con cho rằng, Tịch Thần Hãn mở miệng chỉ là tiện mồm thôi sao? Lòng dạ của cậu ta sâu hơn con nhiều, càng xảo quyệt hơn, nếu như không cho, chắc chắc sẽ nghĩ ra biện pháp nào đó đối phó với con!”
Cung Thế Cẩn hừ một tiếng, phẩy tay áo bỏ đi.
Cung Cảnh Hào tức giận đạp ngã một bộ bàn ghế, gương mặt tuấn tú dữ tợn đáng sợ.
Các bạn học ai ai cũng run sợ, nhao nhao tránh xa Cung Cảnh Hào.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây