“Tiểu Kiều, chúng ta không phải bạn bè! Chúng ta là chị em! Từ nhỏ lớn lên cùng nhau, vui có buồn có, khóc có cười có... Dù thế nào chăng nữa, chúng ta vẫn là người một nhà.”
“Tiểu Kiều, em chắc chắn không muốn nhìn thấy chị và đứa bé rơi vào thảm cảnh!”
“Giúp chị với...”
Ngô Kính níu tay Vũ Tiểu Kiều, khóc lóc cầu xin: “Tiểu Kiều, Thần thiếu tốt với em nhất, chỉ cần em xin anh ấy nương tay, anh ấy nhất định sẽ bỏ qua cho anh Xuyên, bỏ qua cho Tào gia...”
“Em giúp chị với được không? Cho dù em có hận chị, hận anh Xuyên, em cũng coi như tích đức, thương cho đứa trẻ vô tội trong bụng chị với được không?”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây