Chiến Lật Cao Không

Chương 400: Tuyệt cảnh cầu sinh (27)

Chương Trước Chương Tiếp

Trước khi trời tối, Lý Đằng đã được đội tuần tra hộ tống tới chủ thành.

Vào thành cũng không cần kiểm tra thân phận, xem ra lũ người sói này đều nhìn mặt mà đoán.

Đây là một tòa thành người sói rất lớn, một tòa thành thị chính thức.

Phố lớn ngõ nhỏ, khắp nơi đều là người sói.

Cũng không thiếu nô lệ loài người, đang làm đủ công việc cực nhọc.

Nhìn xem người sói trong toà thành này, Lý Đằng cũng rất lo sợ.

Môt khi bị nhận ra, hắn tuyệt đối sẽ chết chắc.

Thế nhưng, chỗ nguy hiểm nhất, không phải cũng là chỗ an toàn nhất hay sao?

Lúc đi qua chỗ giao dịch nô lệ, Lý Đằng ngoài ý muốn thấy được đám người Đan Nghiêu.

Còn có Liễu Tuệ, Anna, nguyên một đám thảm hại bị trói cùng một chỗ.

Hơn 100 người, bị dán nhãn hiệu bán trọn gói.

Có giá hơn 1 vạn lang tệ, tương đương với 100 lang tệ một người.

(lang tệ: đơn vị tiền tệ của người sói)

Muốn cứu toàn bộ ra ngoài, đi kiếm một vạn lang tệ chính là cách dễ dàng nhất.

Hiện tại Lý Đằng không chỉ cần lang tệ cứu người, còn cần lang tệ đổi sang thức ăn, đoạn đường này tới đây hắn đều ăn côn trùng mà sống, may mắn là không xảy ra chiến đấu, cũng không tiêu hao quá nhiều năng lượng trong cơ thể.

“Ta.....Có thể kiếm lang tệ ở đâu?” Lý Đằng quay sang hỏi gã thị vệ bên cạnh.

Những tên thị vệ này tựa hồ chẳng hề nghi ngờ lai lịch của hắn, đại khái cũng không dám sinh lòng nghi ngờ, hoặc là trước đây chưa từng có ai dám giả danh pháp sư người sói, cho nên bọn chúng không thể nào nghi ngờ Lý Đằng là hàng giả, chẳng qua là đột nhiên trở thành thị vệ pháp sư khiến cho bọn chúng có chút váng đầu.

“Pháp sư đại nhân tôn quý, tôi nghĩ ngài có thể đi hiệp hội trao đổi pháp sư nhìn thử, nghe nói hiệp hội có thu mua ký hiệu và pháp thuật.” Thị vệ suy nghĩ một lát bèn trả lời Lý Đằng.

“Ngươi dẫn ta tới xem một chút, đầu ta hơi đau, không nhớ rõ chỗ hiệp hội trao đổi Pháp Sư ở đâu.” Lý Đằng ra lệnh cho thị vệ.

“Đây là vinh hạnh của tôi.” Thị vệ đáp lời, sau đó đi trước dẫn đường.

......

Hiệp hội trao đổi pháp sư, có hơn mười gã Pháp Sư đang tranh cãi kịch liệt một vấn đề nào đó.

Lý Đằng vào cửa cũng không bị ngăn cản, có thể là quản lý trong chủ thành người sói quá lỏng lẻo, khắp nơi đều dựa vào nguyên tắc nhìn mặt đoán người, mặc pháp bào thì chính là pháp sư.

Đương nhiên, giả mạo Pháp Sư tôn quý cũng không phải là chuyện đơn giản, gọi không ra hoả cầu, chỉ cần vài phút sẽ bị người sói quật ngã, cho nên người sói bình thường cũng không dám làm loại chuyện này.

Hội trưởng hiệp hội là một gã người sói rất già, lông trên đầu đều bạc trắng.

Nhưng lại có chuyện khiến cho Lý Đằng vui mừng, trong hiệp hội có mua bán đủ loại tổ hợp ký hiệu pháp thuật, cùng với câu thần chú.

Nhưng pháp thuật bán ra không nhiều lắm, tổng cộng chỉ có sáu loại.

Thuật hoả cầu, thuật chiếu sáng, hoả diễm xung kích, hàn băng tiễn, thuật băng giáp, thuật vòng xoáy lửa.

Tùy tiện một loại pháp thuật đều chào giá 30 vạn lang tệ trở lên.

Giá thu mua pháp thuật là 20 vạn lang tệ, nếu như trong pháp thuật ký hiệu chưa từng xuất hiện trong hiệp hội, mỗi ký hiệu trị giá 20 vạn lang tệ.

“Thuật hoả cầu này, xem miêu tả dường như mỗi lần chỉ phóng ra một hoả cầu đúng không? “ Lý Đằng hỏi gã hội trưởng lông trắng.

“Ngươi nói xem?” Gã Pháp Sư người sói trợn trắng mắt, tựa hồ cảm thấy Lý Đằng đang hỏi một câu ngớ ngẩn.

“Tôi có pháp thuật gọi một lần ra hai hoả cầu, hiệp hội có muốn mua hay không?” Lý Đằng hỏi tiếp câu khác.

Trong hiệp hội pháp thuật lập tức yên tĩnh, đám pháp sư đang tranh cãi văng nước bọt lúc trước cũng im lặng, gã hội trưởng cũng sáng mắt nhìn về phía Lý Đằng.

“Chém gió sao! Phóng một lần ra hai hoả cầu là chuyện ảo ma, không thể nào xảy ra!” Một gã Pháp Sư người sói cắt lời, giọng nói rất khinh thường.

“Là do ngươi không tìm được ký hiệu tương ứng. “ Một gã Pháp Sư khác đốp chát lại.

Nghe bọn hắn nói chuyện, Lý Đằng cảm giác chuyện này có hi vọng.

“Phỉ văn bạo uy đồ!”

Lý Đằng ngưng tụ ra trước mặt hai hoả cầu.

“Rõ ràng có thể gọi một lúc ra hai quả hỏa cầu?”

“Chuyện này có thể tăng mạnh uy lực phép thuật hoả cầu...! “

“Đúng vậy! Quá kỳ diệu ! Uy lực gấp bội!”

“Nhanh thu mua đi! Đã lâu rồi hiệp hội chưa xuất hiện pháp thuật mới!”

“Phép thuật này có ý nghĩa vượt thời đại!”

“......”

Đám pháp sư trong hiệp hội trở nên hưng phấn.

“20 vạn lang tệ thu mua pháp thuật này, nếu có ký hiệu mới, thêm vào 20 vạn lang tệ.” Hội trưởng mở miệng ra giá cho Lý Đằng.

“Không được, pháp thuật này không giống bình thường, tôi muốn dùng nó trao đổi 5 phép khác là thuật chiếu sáng, Hỏa Diễm Trùng Kích, hàn băng tiễn, thuật băng giáp, thuật vòng xoáy lửa, sau đó lại thêm vào 20 vạn lang tệ.” Lý Đằng mặc cả với gã hội trưởng pháp sư.

Nếu đúng như mấy gã Pháp Sư kia nói, hiệp hội đã lâu không xuất hiện pháp thuật mới, còn nói pháp thuật này có ý nghĩa vượt thời đại, nói rõ pháp thuật này rất đáng tiền, không thể bán rẻ với giá 20 lang tệ, đương nhiên Lý Đằng muốn mượn cơ hội ăn dày một ít.

“5 cái pháp thuật cơ bản kia ngươi còn chưa học?” Gã hội trưởng cùng mấy pháp sư khác lộ vẻ kỳ quái.

“Tôi một mực sinh sống ở dã ngoại, chưa có cơ hội học được mấy pháp thuật cơ bản kia.” Lý Đằng nhớ tới vị Pháp Sư Lang Vương trong doanh trại người sói, cảm thấy loại chuyện này cũng không kỳ lạ.

Chẳng phải tên Lang Vương kia chưa từng thi triển pháp thuật nào khác ư?

“Điều kiện của ngươi rất khó chấp nhận, hiệp hội có quy định của hiệp hội, nếu như có thêm ký hiệu mới, nhiều lắm là hiệp hội có thể sử dụng hai pháp thuật khác trao đổi với ngươi, càng không có khả năng trả thêm lang tệ.” Hội trưởng từ chối điều kiện trao đổi của Lý Đằng.

“Vậy thì thôi đi, tôi giữ lại pháp thuật này xài cho rồi.” Lý Đằng quay người chuẩn bị rời khỏi hiệp hội trao đổi pháp sư.

Hắn đoán là chính mình rời đi, gã hội trưởng nhất định sẽ gọi hắn quay lại, tiếp tục cò kè mặc cả.

Kết quả......Không có ai gọi hắn.

Cứ ra ngoài như vậy.

Đây cũng quá......mất mặt đi?

Pháp thuật có ý nghĩa vượt thời đại, dùng mấy cái pháp thuật cũ để đổi, loại trao đổi này cũng không làm ư?

Thị vệ canh giữ ở ngoài nhìn thấy hắn liền cúi chào.

Lý Đằng đành phải cưỡi cự lang, sau đó rất phiền muộn mà quay lại đường phố.

“Vị lang huynh này, trong phủ chuẩn bị thịt rượu và mỹ nữ, có thể đến quý phủ nói chuyện hay không?”

Một gã Pháp Sư trong hiệp hội chạy ra ngoài, cưỡi một đầu cự lang đuổi theo mời mọc Lý Đằng.

“Tôi không có hứng thú với thức ăn và mỹ nữ, nếu như muốn trao đổi pháp thuật mà nói, tôi có thể cân nhắc một chút.” Lý Đằng nói thẳng với tên Pháp Sư này.

Uống rượu dùng bữa, chẳng phải là sẽ bại lộ thân phận của mình? Về phần mỹ nữ......Lý Đằng thật sự nghĩ không ra mỹ nữ người sói có gì đẹp.

“Dễ nói, lang huynh đi theo tôi.” Pháp Sư người sói cưỡi cự lang đi trước dẫn đường, vòng vèo mấy chặp mới dừng lại trước một toà nhà, hai người cùng nhảy xuống, sau đó Lý Đằng đi theo gã Pháp Sư người sói tiến vào nhà của hắn.

Chương Trước Chương Tiếp

Combo 100 lượt đọc giảm 20%👉
Combo Full lượt đọc giảm 37%👉

Thành viên bố cáo️🏆️

🔊️Bình luận (0) - 🎫Đề cử (0)