Trời càng lúc càng tối, xem ra người sói cũng không phải là động vật về đêm, chúng xây dựng trại nhỏ trong rừng cây, chuẩn bị ngày mai lại tiếp tục đi sâu vào rừng.
Lý Đằng dùng thính giác cực nhạy của mình để chú ý động tĩnh bốn phía, trong lúc đêm khuya thanh vắng, rốt cục hắn lựa đúng thời cơ, chậm rãi gọi ra ngọn lửa đốt cháy dây thừng trói, thừa dịp đám người sói canh giữ còn chưa phát hiện, đột nhiên chui vào trong rừng cây tối đen.
Binh sĩ người sói bị kinh động, nhìn thấy có người cỡi trói bỏ chạy, hô to gọi người đuổi theo, nhưng lại không biết người kia chạy phía nào.
Có người sói đề nghị thả cự lang ra đuổi theo bắt tù binh chạy trốn, nhưng tướng lãnh người sói suy nghĩ một lát liền bác bỏ, trực tiếp bỏ qua.
Một phen ầm ĩ, tướng lãnh người sói tăng thêm số lượng binh sĩ gác đêm.
......
Trong rừng cây tối đen như hủ nút, Lý Đằng chỉ liều mạng bỏ chạy, đói bụng thì thò tay bới đất tìm côn trùng nhét vào miệng, sau đó tiếp tục chạy, tới khi hừng đông mới chạy về doanh trại cũ của người sói, lúc này mới biết tối hôm qua hắn chạy ngược phía.
Suy nghĩ một lát, Lý Đằng quyết định chôn tất cả xác người sói vào hố sâu.
Lỡ như đám kỵ binh sói kia tới doanh trại chỗ này, cũng chỉ xem nơi này là một trại bỏ hoang, không đến mức liên tưởng tới con người phản kháng giết hại đồng loại người sói.
Bằng không thì bọn chúng nhất định sẽ giết đám người Đan Nghiêu để xả giận.
Trong lúc xử lý đầu của Lang Vương treo ở cổng trại, Lý Đằng đột nhiên nảy ra một ý định hay ho.
Áo choàng của Lang Vương vẫn còn, nếu như hắn móc rỗng đầu Lang Vương, sau đó đội vào đầu, mặc thêm áo choàng của Lang Vương, kỳ thật sẽ có cơ hội đóng giả pháp sư người sói!
Bất kể là doanh trại người sói, hay là trong nhóm kỵ binh người sói, Pháp Sư người sói đều có địa vị rất cao, chỉ cần hắn có thể gọi ra hoả cầu, người sói bình thường sẽ không dám tới gần kiểm tra thân phận của hắn đi?
Có lẽ dùng cách này trà trộn vào đám người sói, nghĩ cách cứu thành viên trong đoàn phim ra ngoài.
Nghĩ là làm, Lý Đằng thử móc rỗng đầu Lang Vương, sau khi rửa sạch liền đội vào, có nhiều chỗ xương cứng, Lý Đằng gọi ra lửa, thiêu đốt kỹ càng để mở thêm không gian, rốt cục thành công đội đầu lâu Lang Vương vào người.
Có một vấn đề.
Hắn không nhìn thấy cái gì.
Cẩn thận nghiên cứu một phen, Lý Đằng phát hiện có thể khoét lỗ mũi Lang Vương, đầu Lang Vương rất lớn, hai mắt hắn vừa khéo có thể nhìn xuyên qua lỗ mũi Lang Vương.
Sau đó cắt lấy một ít da sói làm dây buộc, cố định đầu sói lên cổ, không đến mức tuỳ tiện rớt xuống.
Hắng giọng, cố ý hạ giọng, lại thông qua lỗ trong đầu sói biến âm, sau vài lần thay đổi, tựa hồ đã tương đối giống với người sói.
Loại cố găng thay đổi giọng nói này, cho dù là người quen của Lý Đằng cũng rất khó nghe ra.
Kế tiếp là hai cánh tay.
Lý Đằng tìm tới xác của người sói, cẩn thận cắt móng vuốt và da lông, làm thành một bộ bao tay đeo vào.
Sau đó hắn mặc vào nguyên bộ quần áo Lang Vương, cùng với áo choàng đen, đi đến bờ sông nhìn thử.
Khoan hãy nói, ngoại trừ chiều cao của cái đầu có chút khang khác ra, ngoại hình cũng chẳng khác nhiều so với đầu Lang Vương kia.
Tất cả chuẩn bị sẵn sàng, Lý Đằng đeo đầu Lang Vương cùng quần áo, rời khỏi doanh trại, tiến vào rừng cây, cẩn thận từng chút một tới gần chỗ đoàn kỵ binh người sói.
Kết quả trên đường đi lại không nhìn thấy kỵ binh người sói nào.
Chỉ thấy dấu vết hạ trại tối qua.
Xem ra những kỵ binh người sói này cũng không có tiến vào rừng cây, trời vừa sáng bọn chúng đã chạy ra phía ngoài.
Bất quá rất dễ đoán ra bọn chúng đi hướng nào, bởi vì trên mặt đất đều là dấu chân, bầu trời không có mưa cũng không có gió, những dấu chân còn in khá rõ, chỉ cần Lý Đằng dựa theo dấu vết này đuổi tới, có thể tìm được đích đến của bọn chúng.
Mang theo nhiều tù binh con người như vậy, hẳn là tốc độ di chuyển của bọn chúng cũng không nhanh.
Sau khi đi ra đường lớn bên ngoài, Lý Đằng vẫn giữ bộ da Pháp Sư người sói, hơn nữa còn nhặt lại pháp trượng Lang Vương trong nước, bộ da liền quần này, hiển nhiên chẳng khác gì một gã pháp sư người sói.
......
Đi được hai giờ, Lý Đằng đã gặp một đội kỵ binh người sói.
Hơn mười kỵ binh người sói, có mấy gã cầm trường mâu, mấy gã cung tiễn, còn có mấy tên đao thuẫn, tựa hồ là tuần tra gần đây.
Lý Đằng cố gắng đứng yên tại chỗ, chờ lúc đám kỵ binh sắp vọt tới trước mặt, hắn gọi ra một hoả cầu ở trước mặt.
Hơn mười gã kỵ binh người sói nhảy xuống cự lang, rất cung kính quỳ lạy dưới đất.
“Pháp sư đại nhân tôn kính, ngài đến từ phương nào? Muốn đi đâu?” Dẫn đầu nhóm tuần tra hỏi Lý Đằng một tiếng.
“Đội ngũ của ta bị chia tách sau trận chiến, đầu của ta bị trọng thương, ta có chút khó khăn nhớ lại chuyện trước kia, các người có đồng ý làm thị vệ cho ta không?” Lý Đằng vuốt đầu sói, học cách nhấn nhá giọng của người sói mà trả lời.
“Nguyện ý hầu hạ ngài!” Thủ lĩnh tuần tra rất vui vẻ, tất cả Pháp Sư người sói đều là tồn tại cao quý trong bộ lạc, muốn trở thành thị vệ của Pháp Sư người sói thì phải được sàng lọc qua mấy vạn, mấy ngàn tinh anh thì mới đủ tư cách.
Không nghĩ tới hôm nay hắn ra ngoài tuần tra, thế mà nhặt được một món hời như vậy.
“Gần đây có toà thành nào sao? Dẫn ta trở về, ta muốn nghỉ ngơi một lát.” Lý Đằng hỏi gã thủ lĩnh đội tuần tra.
“Mời ngài.” Thủ lĩnh đội tuần tra nhảy xuống tọa kỵ, tặng cho Lý Đằng một đầu cự lang hung mãnh.
Lý Đằng vừa mới nhích tới gần, cự lang liền mở ra gào rít với Lý Đằng.
Lý Đằng không khách khí gọi ra một hoả cầu, ngăn cản hắn và cự lang.
Cự lang lập tức im mồm, ánh mắt lộ vẻ sợ hãi, ngoan ngoãn ngồi xổm xuống, để cho Lý Đằng cưỡi lên người.
Thủ lĩnh đội tuần tra bất mãn tát cho cự lang một cái, hiển nhiên là không hài lòng với thái độ vừa rồi của nó.
Trước kia Lý Đằng chưa từng cưỡi ngựa, chớ nói chi là cưỡi sói.
Hắn cẩn thận từng chút một cầm lấy dây cương, lo lắng bản thân bị đầu cự lang này hất văng.
Hất văng là chuyện nhỏ, chỉ sợ rớt cái đầu Lang Vương giả ra ngoài.
“Ngài pháp Sư bị thương, chúng ta đi chậm một chút. “ Thủ lĩnh đội tuần tra cưỡi chung cự lang với một gã kỵ binh khác, sau đó ra lệnh cho đội ngũ thả chậm bước chân.
Rất hiển nhiên, động tác cẩn thận của Lý Đằng, khiến nó nghĩ lầm Lý Đằng đang bị thương.
Thân là thị vệ bảo hộ pháp sư người sói tôn quý, đương nhiên nó phải tỏ vẻ tận tình chăm sóc.
Rốt cuộc Lý Đằng đã có cơ hội từ từ cưỡi thử đầu cự lạng này, cũng chủ động khống chế được tốc độ cả đội ngũ, về sau hắn cưỡi sói càng thành thạo, cũng có thể tăng dần tốc độ.