“Chúng tôi đã thương lượng xong, nơi này không thể ở lâu. “ Sáng ngày thứ hai, Đan Nghiêu vội tìm tới Lý Đằng.
“Ừ.”
“Có vài người sói bỏ chạy, nói không chừng sẽ dẫn theo nhóm khác tới đánh đuổi, ví dụ như gọi thêm một đống Pháp Sư quay lại, nếu như bị chúng đàn áp, chúng ta trở lại cánh rừng kia cũng chỉ có còn đường chết. Chúng tôi đã quyết định phải nhanh chóng rời khỏi đây, đi tới thế giới rộng lớn bên ngoài, nói không chừng có thể tìm được chỗ ở an toàn.” Đan Nghiêu nói với Lý Đằng.
“Tôi đồng ý đề nghị của các anh.” Lý Đằng đồng ý rất sảng khoái, nhưng trong đầu hắn lại nghĩ khác......thế giới rộng lớn bên ngoài? Chỉ sợ còn nguy hiểm hơn ở đây, sau khi ra ngoài sẽ chết nhanh hơn.
Thế nhưng, mọi người đều có lựa chọn.
Nhiều người nhiều miệng, mỗi ngày đều cần rất nhiều thức ăn, trong rừng cây đã hết thú rừng, trong đầm lầy cũng không có, vỏ cây cùng lá cây rất khó ăn, cũng không cung cấp đủ chất dinh dưỡng nuôi sống con người.
Phải tìm đường sống, phải mạo hiểm đi ra thế giới bên ngoài.
Cho nên Lý Đằng cũng không phản đối.
Gom tất cả xe đẩy trong doanh trại ra ngoài, đồng thời chất toàn bộ tài nguyên có thể dùng được trong trại người sói lên xe, số lượng thức ăn không còn bao nhiêu, cuối cùng đội ngũ hơn 100 người lần lượt rời khỏi doanh trại người sói.
Đi ra thế giới rộng lớn bên ngoài.
Nói là thế giới rộng lớn, nhưng đường đi trước mặt lại khá chật chội.
Vẫn là rừng cây vô cùng vô tận.
Chẳng qua là có một con đường thông ra phía xa xa, không biết có phải là do lũ người sói xây dựng hay không.
Mà con đường này, tựa hồ lại tràn ngập nguy hiểm.
Ai biết có phải con đường này đi tới doanh trại người sói khác hay không, thậm chí là doanh trại người sói cỡ lớn, thành trấn các loại?
Nếu như bỏ qua con đường này, địa hình rừng cây hai bên hết sức phức tạp, cao thấp khó đi, hơn nữa bụi cỏ lá rụng, rất khó đi lại.
Hơn nữa không có đường, cũng có nghĩa là tiến vào chỗ càng hoang vắng, nguy hiểm hơn.
Thế giới kịch bản này cùng không giống với thế giới trong thi đấu Bức Vương Chi Vương, không phải chỗ dành cho bọn họ hưởng thụ cuộc sống.
Mà là khiến bọn họ chịu tra tấn dày vò.
Không có khó khăn, kịch bản cũng sẽ chủ động tạo ra khó khăn.
Hiện tại đối với Lý Đằng mà nói, vấn đề lớn nhất hắn gặp phải, chính là sức ăn kinh người.
Phác hoạ ra những ký hiệu kia, nắm giữ phép thuật, giúp hắn có sức chiến đấu vượt xa những diễn viên khác.
Thế nhưng, gánh nặng cũng rất lớn, một khi hắn trở nên đói khát, sẽ nhanh chóng suy yếu, quá trình diễn ra nhanh hơn so với người thường, gần như mất đi sức chiến đấu hoàn toàn.
Điều này ép hắn phải tìm kiếm nguồn cung thức ăn, càng bức thiết hơn so với diễn viên khác.
Cho nên dù Đan Nghiêu không muốn rời khỏi nơi này, chính hắn cũng phải rời đi.
Ở lại chỗ không có thức ăn chỉ có nước chết đói.
Đi được hơn 2 giờ, đội ngũ nghỉ tạm ở một khoảng đất trống dọc đường.
Đan Nghiêu phái mấy nhóm nhỏ ra ngoài đi săn.
Lý Đằng cũng dẫn theo một nhóm nhỏ, Anna, Liễu Tuệ cũng ở trong nhóm này.
Một giờ sau, tất cả nhóm đi săn đều trở lại chỗ dừng chân.
Trên mặt mọi người đều lộ vẻ ngây ngốc.
Từ lúc rời khỏi doanh trại người sói, thế mà không nhìn thấy một con thú rừng nào! Ngay cả thỏ cũng tìm không ra.
Những cây mọc ven đường cũng không ra quả, trên mặt đất cũng tìm không thấy rau dại có thể ăn.
Chuyện này quá bất thường, cũng nằm ngoài dự đoán của tất cả mọi người.
Trái lại nhóm của Lý Đằng tìm được một túi thức ăn.
Ước lượng khoảng mười cân.
Sau khi mở bọc ra mọi người liền lui về sau mấy bước, trên mặt mọi người lộ......vẻ rất phức tạp.
Có vài người rất hối hận, muốn móc mắt của mình.
Đúng là hối hận khi nhìn thứ này, nói không chừng buổi tối còn có thể gặp ác mộng.
Bên trong túi là một đống côn trùng quấn lấy nhau, cuồn cuộn, hình ảnh này khiến cho người ta cảm thấy buồn nôn.
Kỳ thật Lý Đằng nhìn thấy cũng mắc ói.
Nhưng hắn vẫn nhóm lửa nấu một nồi súp.
Mùi vị sau khi nấu chín đúng là khó có thể miêu tả, tất cả mọi người đều trốn xa.
Cũng có một vài người không cẩn thận ngửi thấy mùi này, sau đó bắt đầu nôn ọe.
Trong lúc tất cả mọi người rất xa, dùng ánh mắt ghê tởm nhìn mình, Lý Đằng kiên trì ăn sạch nồi súp côn trùng kia.
Thật sự là khó nuốt.
Sau khi Lý Đằng ăn xong cũng cảm thấy tởm lợm.
Hắn đi đến chỗ nào, những người khác đều vô thức tránh xa hắn vài bước, giống như đang lo lắng mớ côn trùng trong bụng hắn sẽ sống lại, sau đó chui ra khỏi người hắn, bò qua cắn mọi người.
Ngay cả Anna cùng Liễu Tuệ cũng bắt đầu thấy tởm, mặc dù các nàng đã hết sức khắc chế không biểu hiện ra.
Lúc trước trong sa mạc, cũng không phải chưa thấy Lý Đằng ăn côn trùng.
Nhưng một lần ăn nhiều như vậy, khiến cho người ta có chút khó tiếp nhận.
......
Đi săn chấm dứt, sau khi nghỉ ngơi một lát, Đan Nghiêu lại thúc giục đội ngũ lên đường.
Nhất định phải mau rời khỏi rừng cây tĩnh lặng này, bằng không thì cuối cùng bọn hắn cũng bị ép ăn côn trùng giống như Lý Đằng.
Đáng tiếc, chuyện không theo ý người.
Đi đến chạng vạng tối, lúc trời sắp xuống, đội ngũ vẫn còn trong rừng cây.
Không có ai biết đến tột cùng con đường này dài bao nhiêu, cũng không biết cuối đường là gì.
Dù sao làm cho người ta cảm giác chính là vô cùng vô tận.
Sau khi hạ trại, Đan Nghiêu lại chia nhóm cho mọi người đi ra ngoài săn bắn.
Đồng thời còn cho mấy nhóm săn nhỏ một nhiệm vụ bổ sung.
Nếu như thật sự bắt không được thú rừng, có thể bắt côn trùng cũng được.
Mặc kệ có người ăn hay không, ít nhất cũng không lãng phí, vị Pháp Sư trong đội ngũ kia khá tốt, không kén ăn, thứ gì cũng bỏ vào mồm được.
Một giờ sau, khi bầu trời tối đen như mực, nhóm nhỏ đi săn về tới chỗ hạ trại.
Không có thú rừng.
Cho nên thời gian của bọn hắn đều đi bắt côn trùng.
Tổng cộng bắt về hơn 100 cân côn trùng, sau đó mọi người cùng nhau nhóm lửa, đặt nồi, chuẩn bị nấu lên.
Đương nhiên, vừa đổ nước sôi vào lũ côn trùng, bọn hắn liền xoay người chạy mất.
“Thử một miếng, các người nếu bị đói, thế thì chẳng đánh đấm được ai.” Lý Đằng vừa ăn vừa mời gọi mấy thành viên trong đoàn.
Đúng là vẫn có hơn mười vị đói bụng đến khó nhịn bèn đi tới, cố gắng vượt qua rào cản tâm lý, muốn nếm thử mùi vị món đồ ăn ghê tởm này thế nào.
Có hai người vừa nhìn bọt sôi ùn ùn, nôn mửa ngay tại chỗ.
Cuối cùng chỉ còn 3 người ở cạnh Lý Đằng.
Đan Nghiêu là một trong số đó.
“Kỳ thật, không có ghê tởm như vậy, tất cả mọi người có thể thử xem. “ Đan Nghiêu nhét một con giun vào mồm, nghiêng đầu sang một bên nói với những người khác. Mặc dù, nét mặt của hắn hết sức khó coi.
“Con giun trong miệng anh còn ngọ nguậy kìa!” Có người hoảng sợ bèn nhắc nhở Đan Nghiêu.
Đan Nghiêu vội vàng nhổ côn trùng trong miệng ra, thậm chí còn nhảy cẩng lên.
“Làm sao có thể ngọ nguậy? Đã đun sôi hơn mười phút, đã sớm chết rục.” Lý Đằng không cho là đúng.
Cảm giác đói bụng không dễ chịu, từ từ có người bu lại, cuối cùng có mười mấy người thử món côn trùng này.