Chiến Lật Cao Không

Chương 395: Tuyệt cảnh cầu sinh (22)

Chương Trước Chương Tiếp

Lang Vương cùng bốn gã thị vệ bị đánh trúng, đầu của bốn gã thị vệ bị đốt trụi không còn hình dáng.

Lang Vương dưới tình thế cấp bách nhảy xuống đài cao, không biết dùng cách gì tránh khỏi phần đầu, nhưng trước ngực vẫn bị thủng một lỗ, thi thể bị xé toạc không thể sống lại.

Trong doanh trại người sói loạn như nồi bánh canh.

Vài tên người sói gần cửa đuổi theo đám nhân loại.

Người sói trong trại nhìn thấy xác chết Lang Vương liền tranh chấp hơn nửa ngày, sau đó có hai gã người sói chạy ra khỏi trại, men theo đường ra thế giới bên ngoài, tựa hồ là muốn báo tin.

Đám người sói còn lại bị một gã đầu mục quát tháo, sau đó xếp thành hàng tiến vào rừng cây, chuẩn bị trả thù đám nhân loại ngu xuẩn kia, đồng thời tìm ra hung thủ ám sát Lang Vương, lăng trì xử tử hắn để khiến đám còn lại sợ chết khiếp.

Trong rừng cây cũng là một mảnh hỗn loạn.

Nhưng loại hỗn loạn này, thật ra là do có người làm, tất cả thành viên tinh anh trong trại, giờ phút này không có chạy loạn mà dựa theo sắp xếp trước đó của Đan Nghiêu, chạy trốn trong rừng cây, mấy tiểu đội đã sớm thạo đường đi như ăn cơm, thay thế giúp nhau nghỉ ngơi để chơi chiến thuật thả diều với lũ người sói man rợ.

Nếu gặp được người sói lạc đàn, đám tinh anh nhân loại sẽ chơi hội đồng, ỷ đông hiếp yếu tiêu diệt nó.

Lý Đằng ăn hết đống thịt khô, thể lực đã khôi phục, nhờ có khả năng nhìn xa hơn người, khả năng nghe bước chân của mấy tiểu đội gần đó, chờ đợi thuật hoả cầu hồi lại, đồng thời tiến hành quan sát thực lực kẻ địch.

Lý Đằng nhìn thấy Đan Nghiêu dẫn theo tiểu đội tinh anh đang chiến đấu với người sói đi lẻ.

Đan Nghiêu có thực lực rất khoẻ, khiến cho Lý Đằng có chút bất ngờ, sau khi quan sát một lát, Lý Đằng rất nhanh cho ra kết luận, Đan Nghiêu có thể trở thành thủ lĩnh doanh trại này cũng chẳng phải ngẫu nhiên, bởi vì hắn có đủ thực lực chống lại một gã người sói!

Hẳn là lúc đầu giao chiến với người sói trong rừng được mọi người công nhận, cho nên mới để cử hắn là thủ lĩnh băng nhóm.

Nhìn thấy tình hình chiến đấu của Đan Nghiêu bên kia, Lý Đằng cảm giác không cần mình chăm sóc, vì vậy lại quan sát mấy nhóm khác.

Quả nhiên có một nhóm xảy ra chuyện, có thể là lúc bọn họ chạy trốn bởi vì tinh thần hoảng loạn, một thành viên đâm sầm vào thân cây, bước chân có chút chậm chạp, đao phủ người sói liền lao tới, giơ búa đập mạnh xuống, tên đội viên kia hoảng sợ tuyệt vọng gào thét.

Đúng vào lúc này, một quả hỏa cầu bay tới, trực tiếp đốt cho đao phủ người sói hoá thành tro.

Thanh búa to rớt xuống, tên đội viên kia phản ứng kịp thời, nhảy qua một bên, sau đó nhìn về phía bóng lưng Lý Đằng xa xa sắp biến mất.

Không bao lâu sau, lại có năm người sói bị giết.

Số lượng người sói bị chết lên tới 1/3.

Bất quá tổn thất lớn nhất, chính là Lang Vương đã chết, mất đi hoả cầu siêu mạnh của Lang Vương.

Hỏa cầu của Lang Vương cũng không giống như Lý Đằng, ném năm cái là phải nghỉ 15 phút đồng hồ.

Đan Nghiêu từng kể cho Lý Đằng, hỏa cầu Lang Vương giống như vô cùng vô tận, cách mỗi ba giây là bắn ra một quả.

Kinh khủng nhất là hỏa cầu truy tung mục tiêu, chẳng khác gì hoả tiễn bám đuôi cỡ nhỏ, không cách nào chạy thoát.

Một quả là một người chết, không thể trốn tránh, chắc chắn phải chết.

Chuyện này khiến cho đám nhân loại cảm thấy sợ hãi, đây cũng là nguyên nhân khiến đám nhân loại đầu hàng rất sớm.

Hiện tại, loại sợ hãi này đã chuyển sang cho đám người sói.

Trong thế giới kịch bản này, người sói có trí khôn, mặc dù chỉ số thông minh không cao bằng mấy người diễn viên, nhưng ít ra cũng khôn bằng đám thổ dân nơi hoang dã.

Khi chúng nhận ra đồng loại bị chết cháy thì cũng bắt đầu sợ hãi, chẳng còn mù quáng mà đuổi theo vào rừng giết nhân loại, mà là cả đám rút về doanh trại người sói cố thủ.

Lúc trước bọn hắn đã phái ra hai gã người sói chạy ra ngoài cầu viện.

Chỉ cần bọn hắn thủ vững hai ba ngày, chắc chắc quân cứu viện sẽ tới.

Đương nhiên, cũng có thể có thể sẽ chẳng có ai tới, dù sao nơi đây chỉ là một doanh trại nhỏ bé, không quan trọng gì.

Người sói trốn về doanh trại, phe người nâng cao tinh thần, một đường giết thẳng tới cổng lớn trại người sói.

Người sói núp trong trại khác với người sói trong rừng, người sói núp trong trại có tường rào che chắn, ván gỗ dày làm cổng chính. Mặc dù tường rào không cao, chỉ cao khoảng 2, 3 mét, vừa khéo là lối ra duy nhất ở mảnh rừng cây này.

Nếu như muốn thoát ra khỏi đây, nhất định phải công phá doanh trại người sói.

Trước khi Lý Đằng đến đây, phe người muốn hoàn thành nhiệm vụ này chính là mơ tưởng.

Cho dù Lang Vương không biết ném hỏa cầu, chỉ cần 10 gã người sói thủ vững nơi này, đám người cũng không biết làm gì, dưới tình huống đao phủ người sói dàn trận, phe người không có dụng cụ tấn công từ xa thì chỉ có nước bó tay.

Trường mâu, cung tiễn tự chế các loại, chẳng thể nào xuyên thủng khôi giáp của đám người sói này.

Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là có Lang Vương làm lô cốt, đám người trong doanh trại cũng chẳng phí công chế tạo vũ khí công kích từ xa.

Lúc này nhìn thấy toàn bộ người sói lui vào trong trại, mấy người vừa đuổi theo không khỏi trợn mắt há mồm.

Đã không có hỏa cầu Lang Vương uy hiếp từ xa, Lý Đằng dễ dàng trèo lên một gốc cây cao sát với doanh trại người sói, lấy tầm nhìn bao quát toàn bộ kẻ địch.

Lý Đằng thấy được xác Lang Vương bị chia đôi, pháp trượng nằm gần thi thể, cùng với bốn gã thị vệ người sói bị mất đầu.

Còn nhìn thấy vài tên đao phủ người sói đang nói chuyện ở một góc vắng.

Doanh trại người sói khá đơn sơ, có thể là năng lực thích ứng của bọn chúng tương đối mạnh, cho nên cũng không xây dựng nhà cửa gì trong trại, chẳng qua là dựng lên vài cái lều gỗ.

Mà những thứ này không có tường vây, chỉ dùng bốn cây gỗ nối lại với nhau, cũng không thể phòng ngự hoả cầu tập kích từ phía trên.

Trong góc doanh trại người sói có một hố đất, bên trong có rất nhiều xương cốt chưa được chôn cất.

Có xương cốt động vật, còn có xương cốt con người.

Trước cửa doanh trại người sói có vài tên lính canh, tựa hồ đang đề phòng con người tập kích cửa chính.

Đúng là Đan Nghiêu chuẩn bị làm như vậy.

Hắn dẫn theo vài tên thành viên tinh anh tay cầm đại phủ, hợp lực đốn ngã một gốc đại thụ dài 3, 4 mét, sau đó chặt toàn bộ tán cây, chỉ giữ lại một gốc cây thô to, tất cả mọi người cùng nhau vác thanh gỗ tông vào cửa chính doanh trại.

Đám người sói trong trại bắt đầu kinh hoảng, bọn hắn cũng tìm gỗ để gia cố cổng chính.

Chờ thêm 5 phút Lý Đằng mới có thể ném hoả cầu, hắn nhảy xuống ra dấu cho Đan Nghiêu tạm thời ngừng tấn công, chờ hoả cầu của hắn làm lạnh xong thì cùng hợp kích.

Năm phút sau, Lý Đằng lại trèo trên tán cây cao.

Từ trên nhìn xuống, đối mặt với doanh trại người sói chẳng có gì che chắn, Lý Đằng tự dưng sinh ra cảm giác ưu việt.

Chương Trước Chương Tiếp

Combo 100 lượt đọc giảm 20%👉
Combo Full lượt đọc giảm 37%👉

Thành viên bố cáo️🏆️

🔊️Bình luận (0) - 🎫Đề cử (0)