“Anna, vừa rồi cô đọc cái gì vậy?” Lý Đằng như nhìn thấy ánh sáng chân lý.
“Tiếng Anh 1, 2, 3, 4.... “ Anna nghe Lý Đằng phát âm “hoàn”, cho nên mới nói tiếp một câu kia.
(chú thích: liên quan tới cách phát âm tiếng anh của người trung, mình không thạo nên bó tay.)
“Chẳng lẽ phải đọc là [phỉ văn bạo uy đồ]!”
“Đừng nói là chỉ đơn giản như vậy?
Lý Đằng liền thử ngay.
Kết quả thật đúng là thành công!
5 cái ký hiệu lửa, gió, cầu, vòng xoáy, năng lượng cấp 2, phối hợp với thần chú “phỉ văn bạo uy đồ!”, kết quả phóng ra 2 cái hoả cầu!
Chẳng qua là không ổn định.
Chủ yếu là Lý Đằng còn chưa thuần thục phác hoạ ký hiệu năng lượng cấp 2.
Uy lực hoả cầu cấp 2 rất mạnh, thế nhưng sau khi phóng ra 2 lần, Lý Đằng cần phải hồi sức.
Xem ra cực hạn của hắn chính là năm cái hỏa cầu, mặc kệ một lần gọi ra mấy cái, chỉ cần gọi đủ 5 cái thì phải nghỉ ngơi vài phút.
Sau khi luyện tập hoả cầu cấp 2 một lúc, Lý Đằng lại thử sang hoả cầu cấp 3.
Chú ngữ cấp 3 không cần “Phỉ văn bạo uy tê duệ!” Chỉ cần đọc “Phỉ văn bạo uy tê!” là được rồi.
Mục tiêu của Lý Đằng là tập luyện hoả cầu cấp 5, mỗi lần có thể gọi ra 5 cái hoả cầu thì mới huấn luyện xong.
Bởi vì Lang Vương đứng trên đài cao, bên người nó có 4 gã người sói hộ vệ.
Nếu như Lý Đằng ném từng cái hoả cầu, thị vệ Lang Vương sẽ thay Lang Vương ngăn cản hỏa cầu, mà Lang Vương thì có cơ hội phản công, một khi Lang Vương phản kích, Lý Đằng cũng không dám chắc mình có bị đốt chết hay không.
Cho nên, hắn không thể cho Lang Vương có cơ hội phản công, một hơi ném ra toàn bộ 5 cái hoả cầu, sau đó quay người bỏ chạy mới là chính xác.
Vì thế, Lý Đằng lại bỏ ra thêm sáu ngày tập luyện.
Cũng may là số lượng quái thú trong đầm lầy khá nhiều, giúp hắn tranh thủ thời gian tập luyện.
Bây giờ nghĩ lại, lúc trước hắn hôn mê, thuyền gỗ có thể an toàn cập bờ bên này, đúng là một kỳ tích.
Đương nhiên, cũng có thể liên quan tới chuyện mấy người trên thuyền không bị thương, phát ra mùi máu tươi.
Những con quái thú dưới nước này rất mẫn cảm với máu tươi, trái lại đối với động tĩnh xung quanh thì không quá chú ý.
......
“Ngày mai lại nhờ cậu giết quái.”
Đan Nghiêu tìm tới chỗ Lý Đằng.
Hiện tại Lý Đằng chính là người lãnh đạo toàn bộ doanh trại, bọn hắn không dám tưởng tượng, nếu như không có Lý Đằng thì doanh trại sẽ chèo chống thế nào.
“Ngày mai, lúc dâng đồ cho người sói, cũng là lúc chúng ta quyết chiến với bọn chúng.” Lý Đằng trả lời Đan Nghiêu.
“Quyết chiến? Cậu muốn khai chiến với bộ tộc người sói?” Đan Nghiêu bị lời của Lý Đằng doạ sợ đứng hình.
“Quái thú trong nước ngày càng khó săn, sớm muộn gì cũng có ngày chúng ta không săn được gì, nhất định phải tiêu diệt lũ người sói kia, chúng ta mới có cơ hội tiếp tục sống sót.” Lý Đằng trả lời rất kiên định.
Số lượng quái thú trong đầm lầy cũng có hạn, lần gần nhất dụ quái thú, đợi hơn hai tiếng, thả rất nhiều máu tươi vào nước, mới dụ được một con quái thú, hơn nữa còn là quái thú kích cỡ khá nhỏ.
Theo đà này thì ngày mai khó mà săn được con nào.
Nếu như ngày mai dụ không được quái mà nói, hắn phải ra tay trước.
“Cậu có kế hoạch gì? “ Đan Nghiêu nhận ra Lý Đằng rất nghiêm túc.
“Nếu như tôi có thể giết chết Lang Vương cùng bốn gã hộ vệ, người của anh có thể cầm cự với đám người sói trong thời gian 1 phút hay không?” Lý Đằng hỏi thẳng Đan Nghiêu.
“Đao thủ người sói quá hung hãn, số lượng hơn 30 con, chiến lực chúng ta có thể sử dụng chỉ có khoảng 50 người, ba người chống một mới có thể ngang tay, đối kháng trực tiếp sẽ bị thiệt hại nặng nề.” Đan Nghiêu nhíu mày.
“Nếu như không cần các anh đối kháng chính diện, chỉ áp dụng chiến thuật chạy trốn vòng quanh thì sao? Cụ thể là nhử cho tôi giết từng con?” Lý Đằng lại hỏi.
“Khôi giáp cùng búa của người sói đều rất nặng, tốc độ cũng không quá nhanh, chúng ta chỉ cần bỏ chạy mà nói, ngược lại là có thể dụ bọn chúng chạy vòng vèo, nhưng thể lực bọn chúng rất dai, thời gian quá dài mà nói, chúng ta vẫn sẽ chịu thiệt. “ Đan Nghiêu suy nghĩ một chút bèn trả lời Lý Đằng.
“Ngày mai, kế hoạch của tôi là như vầy, cần anh phối hợp thế này......” Lý Đằng dùng nhánh cây vẽ trên mặt đất.
“Tốt, buổi sáng ngày mai tôi sẽ đặc biệt huấn luyện bọn họ ở mặt này, nếu như có cơ hội giết đám người sói chó má này, tôi tin tưởng mỗi người trong doanh trại đều ra sức!” Đan Nghiêu bóp tay răng rắc.
“Kế hoạch phải thành công, một khi xuất hiện người chết quá nhiều, những người này rất nhanh sẽ bỏ chạy tứ tán, đến lúc đó liền không thể nào khống chế cục diện.” Lý Đằng nói vài câu nhấn mạnh cho Đan Nghiêu nghe.
Đối với nhóm người góp nhặt này, lòng tin của hắn không cao như vậy.
“Ừ, tôi sẽ cho bọn họ chuẩn bị sẵn sàng, giảm tổn thất xuống mức thấp nhất, cũng bảo bọn họ chia nhau khích lệ đồng bạn, mọi người cùng nhau liều một ván, cùng tiêu diệt đám người sói này!” Đan Nghiêu rất quyết tâm.
“Thế nhưng, cậu phải nói cho tôi biết kế hoạch là gì, chúng tôi mới phối hợp tốt với cậu được.” Đan Nghiêu lại nói thêm.
“Thuật hoả cầu.” Trước người Lý Đằng xuất hiện một hoả cầu.
“Thế mà cậu lại học được phép thuật của Lang Vương?” Đan Nghiêu cực kỳ khiếp sợ.
“Không, phép này còn mạnh hơn thuật hoả cầu của Lang Vương, mỗi lần tôi có thể phóng ra 5 hỏa cầu, chỉ một lần là có thể giải quyết Lang Vương cùng bốn gã thị vệ.” Lý Đằng lắc đầu nói.
“Đây quả thực quá......quá......” Đan Nghiêu không biết nên nói gì cho phải.
“Cho nên, cần anh phối hợp theo......” Lý Đằng lại nói tóm gọn kế hoạch.
Sau khi hai người tách ra, Đan Nghiêu đi làm công tác tư tưởng cho mấy người kia, Lý Đằng nhanh chóng trở về đoàn phim của mình, bố trí kế hoạch ngày mai.
Quan trọng nhất là, tranh thủ giúp mọi người sống sót.
Đan Nghiêu mở cuộc họp cũng không thuận lợi.
Đại đa số mọi người muốn sống bình an, nói tiếp tục bắt giết quái vật trong nước, tiếp tục cung phụng bộ tộc người sói, nói không chừng ngày nào đó kịch bản liền chấm dứt, tất cả mọi người có thể an toàn thăng cấp.
“Nếu như tôi nói cho các người biết, quái thú trong đầm lầy đã bị giết sạch rồi thì thế nào?” Đan Nghiêu nói một câu cho đám này câm họng.
“Lần gần nhất cống nạp thịt tươi, là một quái thú cỡ nhỏ, quái thú trưởng thành đã bị săn sạch sẽ. Có thể ở chỗ xa hơn vẫn còn quái thú, nhưng chúng không nằm trong khu vực chúng ta ở, không biết bơi đến bên này, ngày mai cũng là hết thú để săn bắt.” Đan Nghiêu dùng hiện thực tàn khốc vã vào mặt mọi người.
Mặc dù Lý Đằng chỉ nói có thể là ngày mai không săn được gì, nhưng Đan Nghiêu xem ra, loại khả năng này rất cao.
Sau một phen khích lệ, rốt cục tư tưởng mọi người đã thống nhất.
Thế nhưng, đám người trong doanh trại cũng bị khủng hoảng tinh thần.
Rất nhiều người đều mất ngủ.
Bọn họ cũng biết, đối kháng người sói sẽ gặp kết quả gì.
Nhất định sẽ có người chết, mà chết quá nhiều tất nhiên lòng người sẽ tan vỡ, lòng người tan vỡ thì chờ đợi là chết sạch.
Rất nhiều người đều gửi gắm hy vọng vào Lý Đằng, hy vọng ngày mai có thể bắt được quái thú.
Trải qua như vậy, bọn hắn có thể sống tiếp ba ngày.
Lộn qua lộn lại, nói không chừng kịch bản lần này sẽ chấm dứt?
Không phải kịch bản mừng năm mới lần trước cũng kết thúc sớm ư?