“Nếu như chúng tôi không trở về được, cũng không trả lại đồ ăn mà nói, anh có thể hiến tế hắn cho bộ lạc người sói.” Lý Đằng lại bổ sung.
“Không cần, tôi tin tưởng các cậu. Như vậy đi, tạm thời tôi cho các cậu mượn con lợn rừng kia, các cậu ăn bao nhiêu, trở về trả lại là được.” Đan Nghiêu im lặng một hồi liền đồng ý với Lý Đằng.
Sau đó Đan Nghiêu dẫn mấy người Lý Đằng tới chỗ nấu ăn, rồi sai người kéo đầu lợn rừng kia tới, nồi chén gáo bồn các loại, còn có củi khô cho Lý Đằng dùng thoải mái.
Có hơn mười người trong doanh trại không đống ý chuyện cho Lý Đằng mượn thức ăn, Đan Nghiêu đứng ra làm người đảm bảo, mới tạm thời áp chế lửa giận của đám người này.
Mọi người bắt lửa chuẩn bị nướng thịt.
Lý Đằng không thích đợi, liền trực tiếp cầm ăn sống, một người ăn hết hơn mười cân.
Sáu người khác tụ lại một đám ăn hết 10 mấy cân, ăn đến mức khiến mấy người xung quanh mắng chửi, khá tốt Đan Nghiêu vẫn ở hiện trường duy trì trật tự, không để cho hai bên xảy ra tranh chấp.
Sau khi ăn xong, Lý Đằng lại mang theo trên người hơn 10 cân thịt nướng, sau đó tìm trong doanh trại một cây búa lớn nặng mấy chục cân, còn mấy người khác cũng xách theo đủ loại vũ khí theo Lý Đằng lên đường.
Daisy không có cầm vũ khí, nàng ta chỉ đẩy một cỗ xe dùng để vận chuyển con mồi.
Hoàng Tấn bị Lý Đằng băt ở lại trông coi doanh trại, đương nhiên, ngoại trừ Lý Đằng cùng Đan Nghiêu, cũng không không ai biết tại sao Hoàng Tấn ở lại.
......
Lý Đằng chuẩn bị đi tới khu vực lãnh địa của gấu thử vận may.
Lúc trước trong kịch bản 《 Thợ Săn Đất Tuyết 》 , hắn và Liễu Tuệ đã từng gặp phải một đầu gấu chó.
Khi đó hắn và Liễu Tuệ đều là tay không tấc sắt, khác với tình huống hiện tại, đã có những vũ khí này, có lẽ gặp được con gấu kia cũng có sức đánh một trận.
Đương nhiên, niềm tin của Lý Đằng không chỉ đến từ những vũ khí này.
Chủ yếu là từ tối hôm qua cho tới cả ngày hôm nay, hắn luôn nghiên cứu cách phác hoạ ký hiệu.
Lý Đằng nhận ra sau khi hắn phác hoạ những ký hiệu này, mặc dù khiến cho hắn trở nên suy yếu, nhưng lại tăng lên tố chất toàn bộ cơ thể, giúp cho thính giác, thị giác, khứu giác, năng lực phản ứng, thậm chí sức mạnh của hắn đều tăng lên ở mức độ nhất định.
Cảm giác này vô cùng rõ ràng khi hắn giết chết ba người kia.
Nhưng cũng có tác dụng phụ, cơ thể của hắn tiêu hao năng lượng đặc biệt kinh người, nhất là sau khi vận động mạnh, hắn sẽ trở nên đói khát.
Nửa giờ sau, mọi người đi tới khu vực có gấu.
Khu vực này không chỉ có gấu chó, còn có thú rừng cỡ nhỏ, nhưng bởi vì chỗ này là lãnh địa của gấu, trong lúc săn bắt thú rừng, bất cứ lúc nào cũng có thể bị gấu chó tập kích.
Bởi vì sự tồn tại của gấu chó, lúc trước trong doanh trại không có ai tới đây săn bắn.
Đám người Lý Đằng rất nhanh liền bắt được hai con thỏ rừng, một con gà rừng cùng một con rắn dài hơn 2 mét.
“Mọi người kết trận! Đầu gấu kia đã tới! Ở phía kia!” Lý Đằng đột nhiên nhìn về một hướng khác.
Hắn đã nghe được tiếng gấu chó chạy trên đất, còn nghe thấy được múi thối trên người gấu chó.
Năm người Anna, Liễu Tuệ, Liễu Nhân, Elsa, Daisy giơ đinh ba, trường mâu lên cao, bày thế đón địch, Lý Đằng thì vác búa lớn bò lên trên cây.
5 cô gái chỉ dùng vũ khí ngăn cản gấu chó tạm thời, đồng thời dụ gấu chó tới khu vực chỉ định, mọi chuyện còn lại liền giao cho Lý Đằng.
Lý Đằng vừa mới bò lên đại thụ không lâu, gấu chó liền xuất hiện trước mặt mọi người.
Một con gấu chó nặng hơn 800 cân.
Gấu chó ngửi thấy mùi người, nhìn thấy 5 cô gái dàn trận, tựa hồ có chút do dự, nhưng cuối cùng nó vẫn tức giận lao tới.
5 cô gái dựa theo chỉ dẫn trước đó của Lý Đằng, cùng nhau hét lớn dùng trường mâu chặn cơ thể gấu chó.
Hiển nhiên là sức lực của các nàng không đủ, nhưng chỉ cần ngăn cản gấu chó vài giây là đủ rồi.
Lý Đằng nhảy xuống khỏi cành cây, giơ lên búa lớn trong tay nhắm ngay đầu gấu chó mà bổ.
Cộng thêm trọng lực, còn có sức mạnh ký hiệu thần bí kia, chỉ trong nháy mắt, gấu chó bị nện vỡ sọ mà chết tươi.
......
Trong doanh trại.
Đa số tiểu đội săn bắn đã trở về.
Hôm nay mọi người thu hoạch cũng không nhiều, ngoại trừ đầu lợn rừng lúc trước.
Thế nhưng Đan Nghiêu đã đưa phần lớn lợn rừng cho mấy người Lý Đằng ăn sạch.
Hôm nay mọi chuyện phát sinh, đã lan truyền trong doanh trại.
Trong doanh trại xảy ra tranh cãi kịch liệt.
Thủ lĩnh mỗi đoàn phim đều rất bất mãn trước cách làm của Đan Nghiêu, cho rằng Đan Nghiêu quá nhu nhược trước kẻ thù sát hại người của bọn hắn, lại càng không nên đưa lợn rừng giúp cho hung thủ.
Đan Nghiêu tỏ vẻ, nếu như đám người Lý Đằng không trở lại, hoặc là sau khi trở về không bù đắp con mồi, hắn sẽ tự nhận lỗi từ chức, để cho mọi người đề cử thủ lĩnh khác.
Mọi người không chịu buông tha, cho rằng làm như vậy cũng không bù đắp về tổn thất.
Phải biết rằng hiện tại thứ quý giá nhất trong doanh trại, đó là thức ăn, Đan Nghiêu quá ngu xuẩn mới phạm phải sai lầm lớn tới vậy.
Trong lúc doanh trại trở nên lộn xộn, đám người Lý Đằng đã trở về.
Dùng xe con kéo hơn phân nửa con gấu trở về.
Nửa thân dưới con gấu, thịt tương đối nhiều.
Nhìn thấy xác gấu khổng lồ, còn có búa lớn dính máu sau lưng Lý Đằng, tất cả mọi người liền im lặng.
“Chỗ cửa vào lãnh địa gấu chó 50 mét, có ba khối đá hình chữ “phẩm”, ở giữa chất đầy thú rừng săn được, còn dư một nửa thịt gấu, còn có thỏ rừng, gà rừng, mãng xà các loại, anh bố trí người kéo về đi.
(chú thích: chữ phẩm là hình 3 ô vuông đặt gần nhau mà tạo thành)
“Đúng rồi, một nửa con gấu này, thuộc về tôi.” Lý Đằng nói xong liền dẫn theo người của hắn đi vào chỗ bếp.
Đêm nay hắn muốn phác hoạ thêm ký hiệu, một nửa con gấu này là thức ăn của hắn.
......
“Trong số các người ai có thể giết con gấu này?”
“Trong số các người ai có thể mang về nhiều thú săn như vậy?”
“Không phải vừa rồi tranh cãi rất ghê gớm sao? Tại sao không có ai lên tiếng ?”
“Nói chuyện xem nào...! “
“Nói tôi rất ngu xuẩn? Là ai ngu xuẩn?”
“Được rồi, tôi không làm chức thủ lĩnh này nữa, các người tự tuyển chọn đi.”
Đan Nghiêu đứng ở đống thịt thú chất như toà núi nhỏ, vẻ mặt mất hứng.
“Đan lão đại anh minh thần võ, có mắt nhìn người, chúng ta đúng là có mắt không tròng...!”
“Đan lão đại đừng nóng giận, vừa rồi ai chửi anh thì đều là kẻ rác rưởi.”
“Đúng vậy! Anh không làm thủ lĩnh, ai có tư cách ngồi vào vị trí này chứ...! “
“Người khác làm thủ lĩnh, tôi là người đầu tiên không phục! “
Tất cả thủ lĩnh đoàn phim nhao nhao lên tiếng ủng hộ Đan Nghiêu, tựa hồ lúc trước bọn hắn chưa từng mắng chửi Đan Nghiêu.
Nhìn thấy một nửa xác gấu, đặc biệt là phần đầu bị búa nện cho vỡ sọ, chẳng ai dám dị nghị gì nữa.
Đám người bọn họ, không có ai dám dẫn đội đi săn giết gấu chó.
Lúc trước từng có người đi, chết mất hai người, ngay cả thi thể cũng không nhặt về được.
Mấy người đi theo gã đầu trọc tìm Lý Đằng gây chuyện, hiện tại tất cả đều tâm phục khẩu phục.
Nếu như không phải Đan Nghiêu kịp thời hô ngừng đánh nhau, bọn hắn cảm giác hiện tại mình đã là xác chết.