“Đúng vậy, cái thế giới kịch bản này mặc dù không cấm diễn viên khác đoàn giết chóc lẫn nhau, nhưng chỉ có đoàn kết hợp tác, thì mới có thể sống sót tiếp được.
“Có lẽ các người đến từ đầm lầy? Còn chưa hiểu rõ tình huống bên này.
“Mảnh rừng cây mà hiện tại các người đang đứng, cũng chính là chỗ đóng quân của hơn 100 người chúng ta, là một mảnh đất nguy hiểm.
“Rừng cây phía nam, là đầm lầy chỗ các người tới, từ phía tây đến phía đông rừng cây đều là vách đá cao ngàn mét, phía bắc mảnh rừng này, có duy nhất một cái cửa ra. Nhưng lối ra lại bị một đám người sói chiếm lĩnh.
“Người sói biết nói tiếng người, bọn hắn yêu cầu nhân loại mỗi ngày cung cấp 1000 cân thịt cho bọn hắn, nếu không đủ số, sẽ giết chết người trong chúng ta để bù đắp vào.
“Con mồi trong mảnh rừng này cũng có hạn, hơn nữa 100 người chúng tôi cũng cần ăn cơm, 3 ngày gần đây, toàn bộ con mồi trong này đều bị chúng tôi săn đến tuyệt chủng, còn muốn săn bắt, nhất định phải xâm nhập vào lãnh địa của động vật ăn thịt cỡ lớn như gấu, hổ, sư tử, báo thì mới được.
“Những động vật ăn thịt cỡ lớn này còn hung ác hơn so với ngoài thế giới hiện thực, một khi tiến vào lãnh địa của bọn chúng, rất khó sống sót.
“Hôm nay rất có thể gom góp chưa đủ 1000 cân ăn thịt, những người sói kia sẽ giết mấy người trong số chúng tôi để bù đắp vào.
“Cho nên, chúng ta tranh đấu không có chút ý nghĩa nào, chỉ có đoàn kết toàn bộ người lại chống lại người sói, tranh thủ đi qua cánh cửa bị người sói canh giữ nối tiếp với thế giới bên ngoài, mới có thể tìm được cơ hội sống sót vượt qua kịch bản lần này.
“Mỗi lần chút ta mất một người, cơ hội đánh bại người sói sẽ ít đi một phần.”
Gã đàn ông to con bắt đầu giải thích.
“Đã như vậy, lúc các người nhìn thấy chúng tôi, có lẽ đầu tiên nên nói rõ những chuyện này, đoàn kết chúng ta. Mà không phải thừa dịp lúc tôi ngủ, khi dễ đồng bạn của tôi.” Lúc này thân thể Lý Đằng càng thêm suy yếu, nhưng giọng nói không thể yếu, không thể để cho đối phương nhìn ra.
“Đây đều là lỗi của hắn, hiện tại hắn đã bị trừng phạt, tôi hy vọng chuyện nhỏ này sẽ không ảnh hưởng đến sự hợp tác giữa hai bên.” Gã to con cười nói.
“Số lượng người sói là bao nhiêu? Là sinh vật có trí khôn? Sức chiến đấu như thế nào? “ Lý Đằng hỏi dồn.
Lúc trước trải qua vài ngày, cũng nhắc nhở Lý Đằng, độ khó của thế giới kịch bản lần này, nằm ở đủ loại quái vật, bọn hắn vừa thoát khỏi truy bắt của quái thú cùng cự trùng trong sa mạc, rốt cục đi tới mảnh rừng cây này, có vẻ như lại gặp phải người sói săn giết.
“Là sinh vật có trí khôn, chỉ số thông minh không yếu hơn loài người, hơn nữa hung ác tàn bạo, số lượng bọn chúng cỡ 30, sức chiến đấu người sói bình thường, ít nhất một con có thể chống lại 3 người.....Ý tôi là người giỏi chiến đấu, trong số 8 diễn viên cùng đoàn, trung bình có một nửa là người biết chiến đấu.
“Bất quá điểm mấu chốt nhất, chính là Lang Vương, đây là một gã Pháp Sư, hắn cầm một cây pháp trượng, biết gọi thuật hoả cầu.
Là hoả cầu biết truy tung, mặc kệ số người chúng ta chiến đấu lợi hại bao nhiêu, mạnh mẽ thế nào, một phát hỏa cầu đánh ra, hẳn phải chết một người.
“Bên cạnh Lang Vương có vài người sói tinh anh bảo vệ, dưới tình huống chúng ta không có công kích từ xa, căn bản không áp sát được nó, chỉ có thể chịu bọn hắn ức hiếp.” Gã to con lại giải thích tiếp.
“1000 cân thịt tươi hôm nay chắc là khỏi phải lo rồi?” Lý Đằng chỉ chỉ thi thể mấy người đầu trọc nằm trên đất.
“Ừ, hôm nay đúng là khỏi lo.” Gã to con cười khổ.
“Đi thôi, mang bọn tôi đi xem doanh trại thế nào, sau đó lại đi xem nơi trú quân của đám người sói, thử xem chúng ta liên thủ có cơ hội lật kèo hay không.” Lý Đằng cảm thấy hứng thú đối với pháp trượng và thuật hoả cầu của Lang Vương.
Trước đó khi hắn hôn mê, đã ngưng tụ ra ký hiệu “hoả” dòng đầu tiên và ký hiệu “cầu” dòng thứ hai, thậm chí cũng đốt sáng hai ký hiệu dòng thứ ba, nhưng lại không thể nào ngưng tụ ra hỏa cầu.
Có lẽ đáp án nằm trên người Lang Vương.
“Dễ nói.”
Một đường trở về, gã cao to bắt đầu trò chuyện với Lý Đằng.
Hai người trao đổi tên gọi, gã to con tên là Đan Nghiêu.
Nghe Đan Nghiêu nói, ngược lại không giống kẻ xấu, tất cả diễn viên đoàn phim đều bắt đầu tại chỗ này, dưới áp lực gặp phải kẻ địch là người sói, cho nên bọn họ đành phải đoàn kết lại.
Đan Nghiêu là người giỏi võ, hơn nữa tính cách tương đối trung thực, cho nên được bầu thành người lãnh đạo trong nhóm.
Đám người này không phải là cấp dưới của hắn, đều mỗi người đều có mục đích riêng, khó mà trói buộc.
“Tôi xem thân thủ của cậu rất giỏi, hơn nữa suy nghĩ rõ ràng, không bằng cậu làm thủ lĩnh chỗ tôi đi.” Đan Nghiêu đi sóng vai cùng Lý Đằng, một đường trò chuyện hăng say bèn đề nghị Lý Đằng.
“Không cần, anh ở trong doanh trại này có được uy vọng nhất định, nếu bây giờ tôi nhảy vào, cho dù mọi người có bằng mặt thì cũng khó mà bằng lòng, hơn nữa tôi chẳng có hứng thú với chức vị thủ lĩnh gì đó.”
“Đánh bại người sói xong, mọi người đường ai nấy đi tìm kiếm sống sót, không cần phải tập trung thành một nhóm lớn như vậy.” Lý Đằng lắc đầu nói.
“Vậy được, hy vọng chúng ta sẽ quên hết ân oán trước kia, hợp tác chân thành, đánh bại người sói, tranh thủ sống sót.” Đan Nghiêu cũng không nói gì thêm.
......
Nửa giờ sau, mọi người trở về chỗ doanh trại.
Nói là doanh trại, kỳ thật chính là một mảnh đất trống trong rừng cây.
Dựng vài túp lều đơn sơ, khắp nơi đều tràn ngập mùi thối do sinh hoạt của con người.
Điều kiện kém hơn nhiều so với toà thành đá.
Theo Đan Nghiêu giới thiệu, vũ khí đao kiếm, búa cưa trong doanh trại, còn có những thứ xe đẩy kia, các loại vật tư như gáo chậu chén các loại, đều do người sói cung cấp, những người sói này nuôi dưỡng bọn họ như nô lệ, để cho bọn họ cung cấp thức ăn dài hạn cho người sói.
Đơn Nghiêu dọn dẹp chỗ ở của gã đầu trọc và mấy người chết, sau đó tiến hành đổi chỗ, don ra một khu vực trống cho nhóm Lý Đằng nghỉ ngơi.
“3 giờ nữa, chính là thời gian hôm nay giao thức ăn, nếu cậu muốn nhìn thấy người sói tận mắt, đến lúc đó có thể đi theo đoàn xe vận chuyển thức ăn, tôi sẽ phái người gọi cậu.” Đơn Nghiêu dặn dò Lý Đằng rồi chuẩn bị rời đi.
“Chỗ nào có thể săn bắt? đám người chúng tôi cũng phải ăn cơm.” Lý Đằng vội hỏi Đan Nghiêu.
“Cho cậu một tấm bản đồ thô sơ do chúng tôi vẽ ra, con mồi nguy hiểm thấp trong vùng đều bị săn hết, muốn săn bắt thêm thì phải tiến vào khu vực nguy hiểm cao. Các ngươi vừa mới tới, hôm nay không cần nộp thịt lên, ngày mai theo như đầu người mà tính, mỗi ngày giao lên 70 cân thịt. Không phải cho chúng ta, là cho người sói, hy vọng các người có thể hiểu được.” Đan Nghiêu đưa một tấm bản đồ cho Lý Đằng.
“Sẽ không để anh khó xử. Đúng rồi, trước tiên tôi muốn mượn chút thức ăn, chúng tôi đã nhịn nói 1 ngày, không còn sức đi săn. Bất quá anh yên tâm, tôi sẽ trả lại gấp đôi thức ăn.” Lý Đằng nói với Đan Nghiêu.
Đan Nghiêu không có lên tiếng.
“Tôi có thể để một người trong nhóm ở lại làm con tin.” Lý Đằng chỉ chỉ Hoàng Tấn đứng cách đó không xa.