Chiến Lật Cao Không

Chương 387: Tuyệt cảnh cầu sinh (14)

Chương Trước Chương Tiếp

Ước chừng khoảng 20 người tụ tập tới đây, bao vây xung quanh đám người Lý Đằng.

“Dường như là bọn họ ngồi thuyền tới, lên bờ liền cướp lợn rừng của chúng ta, sau đó còn uy hiếp muốn giết người.” Đầu trọc bước tới gần một gã đàn ông cao lớn, trước tiên tố cáo.

“Giết anh thì thế nào? anh còn dám quay lại, chờ chết đi!” Liễu Tuệ hung ác chửi hắn ta, tên đầu trọc vô thức lui về sau hai bước, lo sợ bị Liễu Tuệ dùng dao cứa cổ.

Mấy người bên cạnh gã đàn ông to con nhận thấy Liễu Tuệ khiêu khích, cầm lấy vũ khí chuẩn bị xông lại.

“Đoạt con mồi, tuyên bố giết người, chuyện này các người phải cho chúng tôi một câu trả lời hợp lý.” Gã đàn ông to con đã mở miệng, thò tay ngăn cản mọi người bên cạnh.

“Nếu như anh là người biết đạo lý, tôi sẽ kể lại mọi chuyện theo góc nhìn của tôi: là con lợn rừng kia trực tiếp xông lại tấn công chúng tôi, lúc đó chúng tôi cũng không biết là bọn họ đang săn thú, cho nên chúng tôi đã chém chết con lợn rừng kia, về sau bọn họ chạy tới đoạt lại con mồi, chúng tôi cũng trả cho bọn họ.

“Chúng tôi cũng không có tuyên bố giết người, là hắn muốn chúng tôi cởi quần áo nhảy thoát y, đây là bị ép nên tấn công trước, vừa tới chỗ này, chúng tôi chỉ có vài người, không có khả năng chủ động thêu dệt chuyện. Tôi dám thề là mình nói thật, anh hỏi hắn xem có dám thề hay không?” Anna cũng đi lên trước ngăn cản Liễu Tuệ, nói cho gã đàn ông to con kia.

“Chuyện là vậy sao?” Gã đàn ông to con quay đầu lại nhìn gã đầu trọc.

“Đại ca anh cũng thấy con đàn bà kia hung hăng thế nào! Nếu không phải các nàng thấy chúng ta nhiều người, chắc gì chịu giao ra lợn rừng, nhưng mà lúc lấy về, đã mất hơn 10 cân thịt! Sau nó cô ta còn mắng chửi tôi, tôi tức giận quá mới bắt các nàng cởi quần áo, bất quá chỉ là trêu chọc sướng miệng, sau đó cô ta cứa cổ tôi một đường, xem miệng vết thương này......” Đầu trọc đi lên trước giải thích cho gã đàn ông to con.

“Anh dám thề là mình không nói dối?” Anna chất vấn gã đầu trọc.

“Lão đại, tôi tuyệt đối không có nói dối, anh có thể hỏi mấy người khác.” Gã đầu trọc thề thốt với tên to con.

“Được rồi, tôi đã hiểu đại khái mọi chuyện, các người tranh chấp mấy chi tiết này cũng không có ý nghĩa.

“Hơn mười cân thịt lợn rừng là vật quý giá ở đây, tôi sẽ không đòi các người. Thế nhưng, cô nàng này làm người quá kiêu ngạo, cô khi dễ trên đầu anh em của tôi thì không được rồi, cô chủ động nói xin lỗi hắn, để cho hắn cảm thấy hài lòng, chuyện này liền dừng ở đây, tôi có thể nhận các người vào doanh trại chúng tôi.

“Nếu như cô kiên trì không xin lỗi, vậy thì tôi cũng không có cách áp chế lửa giận của bọn họ, đến lúc đó bọn họ làm ra chuyện gì, các người sẽ cảm thấy chúng ta ỷ đông hiếp yếu, mọi người có cảm thấy khó xử hay không?” Gã đàn ông to con nói đạo lý cho Liễu Tuệ nghe.

Nghe được lời của gã cao to nói, tên đầu trọc lộ vẻ đắc ý liếc nhìn Liễu Tuệ, chuyện khiến hắn tức giận nhất là một màn Liễu Tuệ dùng dao gác vào cổ hắn, khiến hắn mất sạch mặt mũi trước mặt anh em, hiện tại phần mặt mũi này dù thế nào cũng phải tìm về.

Sắc mặt Liễu Tuệ trở nên rất khó coi, thường xuyên đánh nhau, nàng có thể nhìn ra hiện tại hai mươi người đang bao vây chỗ này khác với trước đó, nguyên một đám mười phần sát khí, tất cả đều là tay giỏi đánh nhau. Lý Đằng bệnh nặng mới khỏi, trong số các nàng chỉ có Anna là có thể đánh nhau, căn bản không thể chống lại mấy người này.

Hiện tại gặp phải tình huống này, vì đại cục, nàng cũng chỉ có thể cúi đầu nói xin lỗi gã đầu trọc.

“Lúc anh ngủ, là thằng này khi dễ em sao?” Lý Đằng vội vàng ngăn cản Liễu Tuệ đang chuẩn bị xin lỗi.

“Đúng vậy, em bắt buộc phải ra tay.” Khoé mắt Liễu Tuệ hơi đỏ, lúc ấy Lý Đằng vẫn đang hôn mê, nàng không ra tay, tất cả mọi người sẽ chịu nhục.

“Cực khổ cho em rồi.”

Lý Đằng vừa dứt lời với Liễu Tuệ, đột nhiên ném đại đao trong tay, xuyên thẳng ngực gã đầu trọc, lực đạo rất mạnh, sau khi đâm thủng trái tim gã đầu trọc, lưỡi đao tiếp tục xuyên qua.

Gã đầu trọc dùng ánh mắt ngơ ngác nhìn đại đao cắm thẳng trước ngực mình, lại nhìn Lý Đằng liếc, trong miệng muốn nói gì đó nhưng chỉ chảy ra một dòng máu tươi, thân thể mềm nhũn ngã trên mặt đất.

“Dám khi dễ phụ nữ của tôi, tôi giết hắn đi, người chết thì hết nợ, ân oán trong này cứ chấm dứt như vậy! Ai muốn thay hắn báo thù, có thể tới tìm tôi.” Lý Đằng bước tới hai bước, nhàn nhạt nói mấy câu cho đám người kia.

Hai gã cầm đao bên cạnh người đàn ông cao to bị Lý Đằng chọc giận, bọn chúng vung vẩy đại đao trong tay chém về phía Lý Đằng tay không tất sắt.

Sau vài giây chỉ nghe một tiếng hét thảm, một tên trong đó bổ đao vào cổ tên đồng bạn, mà xương cổ tay của hắn đã bị Lý Đằng bẻ gẫy.

Người bị chặt cổ đang dùng tay bịt kín máu tươi từ động mạch, đáng tiếc hết thảy đều vô ích, rất nhanh hắn đã gục xuống đất.

Còn tên bị bẽ gãy xương tay kêu thảm kia, Lý Đằng dùng hai tay xoay đầu hắn một góc 360 độ, rốt cuộc không thể phát ra tiếng nào nữa, thân thể mềm nhũn té trên mặt đất.

Một gã đàn ông thấp gầy đứng ngoài vài mét thấy bên này đánh nhau, vung tay chuẩn bị ném dao găm vào Lý Đằng, lại không đề phòng Liễu Tuệ đã áp sát bên cạnh hắn, một đao gọn gàng chém đứt đầu hắn.

Bên này cũng có người cầm gậy sắt chuẩn bị nện Lý Đằng, lại bị Anna xuất đao đỡ lại.

“Dừng tay! Dừng tay cho tôi!”

Gã đàn ông cao to rống lớn một tiếng, mấy người còn lại chuẩn bị móc vũ khí ra chém giết chợt dừng tay.

Trong nháy mắt vừa rồi, bốn gã tinh anh dưới tay hắn đã xí lắc léo!

Rõ ràng lúc trước hắn đã đánh giá thấp thực lực của đối phương, đối phương mạnh mẽ vượt xa sức tưởng tượng của hắn, hơn nữa ra chiêu là giết người, tiếp tục đánh tiếp bọn hắn chưa chắc chiếm được lợi thế, tối đa có thể lưỡng bại câu thương, thật sự không đáng.

“Muốn sống sót trong tuyệt cảnh là chuyện không dễ dàng, muốn sinh tồn ở mảnh rừng cây này, chúng ta còn phải chống lại kẻ địch không phải người!

Trước tiên chúng ta phải đoàn kết! ân oán trước đó xem như xóa bỏ! Mặt khác, tôi có thể cấp đất cho các người nghỉ ngơi.” Ánh mắt gã đô con có chút phức tạp mà nhìn Lý Đằng, đành nhượng bộ cho Lý Đằng.

Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, tất cả đàm phán trên đời này, đều phải dùng thực lực làm cơ sở.

Lúc trước hắn ép Liễu Tuệ xin lỗi gã đầu trọc, được thành lập khi hắn cho rằng thực lực đối phương yếu hơn mình.

Bây giờ đối phương lộ ra thực lực không kém gì bọn hắn, thậm chí còn hung mãnh hơn, tất nhiên điều kiện trước đó như giấy rác, vì muốn chống lại kẻ địch mạnh hơn ở nơi này, hắn cảm thấy trước tiên nên liên thủ người mạnh lại, mới là lựa chọn tốt nhất.

“Anh muốn hợp tác?” Lý Đằng vốn là muốn giết sạch đám người này, nhưng hắn phát hiện đột nhiên bản thân lại suy yếu, hơn nữa bụng đói khó chịu, tạm thời đành bỏ qua ý định giết sạch bọn này.

Hiện tại cơ thể hắn, hoặc là nói thần hồn của hắn, dường như bên trong xuất hiện một cái vòng xoáy, vẫn luôn không ngừng tại tiêu hao năng lượng cơ thể hắn, lúc trước ăn bảy, tám cân thịt heo, vẫn chưa tới 20 phút thời gian, liền tiêu hao gần như không còn.

Có lẽ chuyện này liên quan tới mấy ký hiệu quái quỷ kia.

Chương Trước Chương Tiếp

Combo 100 lượt đọc giảm 20%👉
Combo Full lượt đọc giảm 37%👉

Thành viên bố cáo️🏆️

🔊️Bình luận (0) - 🎫Đề cử (0)