Lý Đằng trong trạng thái hôn mê nhưng vẫn nhai thịt rao ráo.
Anna cũng cắt xuống một khối đưa cho Liễu Tuệ, Liễu Tuệ bèn nhét vào trong mồm Lý Đằng.
Chỉ trong chốc lát, ít nhất Lý Đằng đã ăn hết bảy, tám cân thịt heo, lúc này mới im lặng không nói.
Nhìn sắc mặt của hắn, rốt cục đã khôi phục một tia huyết sắc, hơi thở cùng nhịp tim cũng không còn yếu như trước đó.
Đúng vào lúc này, trong rừng cây lại xuất hiện một tràng sột soạt.
Hơn mười người lạ mặt cầm đủ loại vũ khí, lao tới chỗ mấy người Anna.
Anna cùng Liễu Tuệ như gặp đại địch, giơ đao đề phòng đám người vừa chạy tới.
Liễu Nhân cũng cầm lấy một thanh đao ra vẻ đề phòng.
Những người còn lại thì tay không tấc sắt.
Con thuỷ quái dưới mặt nước vẫn lượn qua lượn lại, thuyền gỗ đã sớm bị nó phá huỷ.
“Một đám đàn bà?” Một gã đàn ông cầm dao không có ý tốt mỉm cười.
“Đại ca, ánh mắt anh không tốt lắm...! Tôi là nam.” Hoàng Tấn vội vàng thanh minh.
“Đầu lợn rừng kia là con mồi của chúng tôi, giao ra đây, bằng không thì giết các người. “ Một gã đàn ông đầu trọc khác đi tới, mở mồm đe dọa đám người Anna.
“Nghĩ hay lắm!” Liễu Tuệ đứng thẳng ra trước ngăn cản.
“Hoàng Tấn, mang lợn rừng cho bọn hắn.” Anna kéo Liễu Tuệ lại, ý bảo Hoàng Tấn kéo lợn rừng tới.
Hoàng Tấn dùng sức bú sữa mẹ kéo lợn rừng được vài mét, thì bên kia có hai gã đàn ông bước tới kéo phụ.
“Cô em, vừa rồi cô mới doạ tôi sao? Có phải nên nói lời xin lỗi hay không...? “ Đầu trọc bắt đầu khiêu khích Liễu Tuệ.
“Vị đại ca kia, vừa rồi đã đắc tội, chúng ta chỉ đi ngang qua, không muốn gây chuyện.” Anna lại giữ chặt Liễu Tuệ xin lỗi gã đầu trọc.
“Dạo này lời xin lỗi đúng là không có thành ý, mấy người các ngươi, cởi sạch quần áo, biểu diễn một đoạn múa thoát y cho chúng ta, như thế xem như xong.” Đầu trọc cười hắc hắc nói với Anna.
Mấy gã đàn ông trong nhóm cũng bắt đầu cười ha ha.
Trong thế giới kịch bản, mặc dù giữa các đoàn phim có thể tấn công lẫn nhau, thậm chí giết chóc, nhưng nghiêm khắc cấm diễn viên nam cưỡng bức diễn viên nữ
Bất quá loại chuyện chủ động cởi quần áo gì đó, thì cũng không bị trừng phạt.
Hiển nhiên là tên đầu trọc lợi dụng quy tắc đùa bỡn đám người Anna, đồng thời thỏa mãn ham muốn cá nhân của bọn họ.
Liễu Tuệ đột nhiên lắc mình vọt tới, ngay lúc gã đầu trọc còn chưa kịp phản ứng, thanh đao đã gác trên cổ hắn.
“Muốn đánh nhau sao? Tôi thành toàn cho các người! Cho dù các người có thể giết sạch chúng tôi, nhưng trước khi tôi chết, ít nhất có thể kéo theo 5 mạng! Hơn nữa trước tiên nhằm vào ngươi! Có muốn thử một chút hay không?” Liễu Tuệ hoàn toàn bộc lộ ra dã tính lúc trẻ.
Lúc này trong mắt gã đầu trọc, đây đâu phải cô nàng xinh đẹp gì...? Rõ ràng là một đầu sói cái khát máu!
“Bình tĩnh! Bình tĩnh! Tôi chỉ đùa một chút, đừng để ý......” Đầu trọc lập tức mềm nhũn như bún.
“Cút! “
Liễu Tuệ tại cứa cổ tên đầu chọc một vết máu, sau đó buông hắn ra.
Bầu không khí trong rừng có chút ngưng trệ.
“Chúng ta đi.” Sắc mặt đầu trọc rất khó nhìn, im lặng hồi lâu mới ra lệnh cho đám đàn em.
Bọn hắn chiếm số đông, nhưng Liễu Tuệ vừa mới bộc lộ ra thân thủ cùng tàn nhẫn, khiến cho hắn cảm giác được, cho dù thắng cũng phải trả giá đắt.
Mặc dù bọn hắn có hơn mười người, nhưng người có năng lực đánh nhau thực sự, tính cả hắn cũng chỉ có 3, 4 người mà thôi.
Đám nữ nhân này có thể đi tới mảnh rừng cây, có thể tưởng tượng cũng không phải hạng người bình thường.
Dựa vào thân thủ của Liễu Tuệ, nếu như nhằm hắn mà chém, nói không chừng có thể khiến hắn từ tàn tật đến chết.
Không đáng mạo hiểm.
Trong doanh trại của bọn hắn còn có người của đoàn phim khác, chờ một lát gọi thêm mấy chục tay giỏi võ tới đây đòi lại danh dự.
Trong mảnh rừng cây này, là lãnh địa của bọn hắn, làm sao có thể tha thứ cho mấy người kiêu ngạo như Liễu Tuệ?
Hơn mười người, kéo xác lợn rừng biến mất trong rừng cây.
Một lát sau, trong rừng cây truyền đến một hồi còi huýt, có dài có ngắn, rõ ràng là thông báo tín hiệu nào đó.
“Chúng ta đi.” Anna vội vàng gọi đám người Liễu Nhân vác Lý Đằng lên đường.
Nơi đây không thể ở lâu, vừa rồi Liễu Tuệ tỏ vẻ hung ác dọa lùi đối phương, bất cứ lúc nào đối phương cũng có thể trở về.
Mặc kệ đi tới đâu, trước tìm chỗ trốn đã.
Trong rừng cây xuất hiện diễn viên đoàn phim khác, chứng tỏ nơi này rất nguy hiểm.
Nếu như thuyền gỗ vẫn còn, có thể bọn họ sẽ mạo hiểm trở lại trong nước.
Nhưng hiện tại đã chẳng còn gì, chỉ có thể đi sâu vào rừng cây.
Lý Đằng quá nặng, ngoại trừ Hoàng Tấn là đàn ông ra, vác hắn đi đường rất là vất vã.
Chỗ sâu trong rừng thỉnh thoảng truyền ra tiếng huýt sáo, hòa cùng bốn phía, không biết có phải là đang tập kết đội ngũ hay không.
Nghe tiếng còi huýt này, sắc mặt mọi người đều có chút khẩn trương, cảm giác tựa hồ đã rơi vào vòng vây của đối phương.
......
Sau vài phút, rốt cục Lý Đằng đã tỉnh lại, hơn nữa có thể ngồi dậy.
“Anh đã tỉnh rồi?”
Phát hiện Lý Đằng tỉnh lại, tất cả mọi người đều rất vui vẻ.
Không có hắn, tựa như không có ai chỉ huy, một đám người như ruồi không đầu bay tán loạn khắp nơi.
Cho dù hắn còn rất yếu, nhưng chỉ cần hắn tỉnh dậy, có thể sẽ giúp đám người nghĩ cách.
“Đây là chỗ nào? Tôi ngủ mê bao lâu?” Lúc trước Lý Đằng một mực dùng suy nghĩ phác hoạ ký hiệu, cảm giác với thế giới bên ngoài là có hạn, tựa như đang trong cơn mê.
Hắn tiêu hao rất nhiều, cũng bởi vậy mà cực kỳ suy yếu.
Lúc này thần hồn của hắn sau vài phần phác hoạ, rốt cục đã thích ứng áp lực từ ký hiệu gây ra, vài ký thịt heo đã giúp hắn hồi sức lực, cho nên sau khi tỉnh táo lại, ít nhất thể lực của hắn đã khôi phục đến bảy, tám phần.
Cũng không cần người khác vác hắn theo.
“Anh ngủ ba, bốn giờ gì đó? Có thể lâu hơn, nơi này là một mảnh rừng cây, vừa rồi chúng ta trêu chọc một đám người nơi này, có thể bọn hắn sẽ trở về trả thù chúng ta, chúng ta đang mau chóng rời khỏi.” Anna kể tóm tắt mọi chuyện cho Lý Đằng.
“Không chịu thiệt chứ?” Lý Đằng nhíu mày hỏi.
“Khá tốt, một mình cô ta áp chế dám người kia, tạm thời dọa bọn họ lùi bước.” Elsa chỉ chỉ Liễu Tuệ.
“Trước tiên chúng ta cứ làm quen mảnh rừng cây này đã.” Lý Đằng không nói thêm gì, hắn đi đầu bắt đầu lãnh đạo đội ngũ.
Nhìn thấy Lý Đằng đi trước tựa hồ đã khôi phục bình thường, rốt cục mọi người đã thoáng an lòng.
Phía trước có thể nhìn thấy rất nhiều dấu vết do con người để lại.
Xem ra mảnh khu vực này, mới đúng là khu vực bình thường, nơi bắt đầu của mấy diễn viên tham gia thi đấu tấn cấp.
Chỗ đoàn phim Lý Đằng, hơn phân nửa là bị hệ thống trừng phạt, bị ném vào trong sa mạc chim không thèm ỉa.
Trong tán cây gần đó truyền ra tiếng huýt sao, sau đó càng nhiều tiếng huýt sáo vang lên.
Bốn phương tám hướng đều có tiếng bước chân chạy tới đây.
Gã đầu trọc lúc trước đã quay lại, xuất hiện ở trước mặt mọi người.
...
(dịch giả: bọn này dám chọc gái của Đằng gia, kết cục không có hậu...)