Tất cả mọi người đều im lặng, sau đó tận mắt nhìn thấy dưới mặt nước có một con quái vật khổng lồ rất giống cá sấu bơi xuống đáy thuyền, gần như núp ở dưới, cơ thể quái vật này dài đạt đến bảy, tám mét, bề rộng khoảng 2 mét, nếu như nó chủ động tập kích thuyền gỗ, thì rất dễ dàng khiến cho thuyền lật úp.
Nếu rơi vào nước lúc này, có thể tưởng tượng nguy hiểm tới cỡ nào.
Không chỉ là nguy hiểm, khả năng rất cao là mọi người sẽ chết sạch.
Lý Đằng nằm ở trên thuyền gần như chẳng biết gì tới xung quanh, hắn nhắm hai mắt thật chặt, đang chìm đắm trong thế giới của bản thân.
Đã có kinh nghiệm phác hoạ ra ký hiệu đầu tiên, ký hiệu thứ hai ngoại trừ khiến cho Lý Đằng cảm thấy đau đớn hơn ra, thì thời gian phác hoạ rút ngắn rất nhiều, gần như chỉ dùng thời gian hơn 1 tiếng liền phác hoạ xong.
Lý Đằng ngưng tụ ký hiệu đầu tiên ra trước mặt, sau đó chuẩn bị ngưng tụ ký hiệu thứ hai ra luôn, nhìn xem thử kết hợp hai thứ này với nhau, có thể tạo ra đột phá hay không.
“Các người có cảm giác được không? Giống như đột nhiên trời trở lạnh?” Hoàng Tấn thấp giọng nói.
Tất cả mọi người cùng tức giận trừng mắt nhìn hắn, Hoàng Tấn vội vàng câm mồm.
Hoàng Tấn nói không sai, đúng là mọi người cũng cảm thấy, vừa rồi không khí chung quanh bị giảm thấp vài độ, nhưng cũng chỉ là chuyện trong nháy mắt, sau đó liền khôi phục bình thường.
Lý Đằng đắm chìm trong thế giới của hắn, vừa nghe thấy Hoàng Tấn nói, nhưng lại giật mình.
Hắn ngưng tụ ra ký hiệu đầu tiên, tựa hồ rất nóng, hoặc là có dính dáng tới ký hiệu Hoả, bởi vì trong ảo giác hắn cảm giác được rất nóng.
Không biết có phải lúc hắn ngưng tụ ký hiệu này đã hấp thu nhiệt lượng xung quanh, rót nhiệt lượng vào bên trong ký hiệu, dẫn đến thoáng chốc khiến không khí chung quanh trở lạnh?
Tựa như nguyên lý làm nóng của máy điều hoà, máy nén làm lạnh không khí chung quanh để tạo ra hơi ấm trong phòng.
Ký hiệu đầu tiên chẳng lẽ là nóng?
Nếu như ký hiệu đầu tiên đại diện là nóng, như vậy rất rõ ràng, ký hiệu thứ hai chính là lạnh.
Dựa theo ảo giác của Lý Đằng lúc phác hoạ ra ký hiệu, cũng có thể dễ dàng đoán ra, ký hiệu thứ ba chính là điện, ký hiệu thứ tư chính là nước, ký hiệu thứ năm đại biểu chính là gió, ký hiệu thứ sáu đại biểu chính là kim loại, ký hiệu thứ bảy chính là độc dược.
Như vậy mà suy đoán, ký hiệu thứ nhất tổ hợp cùng ký hiệu thứ hai sẽ chẳng có tác dụng gì.
Hoặc là nói, ký hiệu hàng đầu tiên tổ hợp với nhau chẳng có tác dụng gì lớn.
Hẳn là......ký hiệu hàng đầu tiên, sẽ kết hợp với ký hiệu hàng thứ hai?
Lúc phác hoạ ký hiệu hàng thứ hai, Lý Đằng cũng xuất hiện đủ loại ảo giác.
Một ít ảo giác có liên quan tới hình học.
Ký hiệu đầu tiên hàng thứ hai là kim châm, ký hiệu thứ hai hình dạng côn, thứ ba là trụ, thứ tư là cầu, thứ năm là tường, thứ sáu là hình vòng xoáy, thứ bảy là hình rồng bay múa.
Lúc phác hoạ ký hiệu hàng thứ 3 thì trong đầu không sinh ra ảo giác, cho nên không đoán ra ý nghĩa cụ thể.
Nếu như ký hiệu “nóng” hàng đầu tiên kết hợp với ký hiệu “cầu” hàng thứ hai, sẽ xảy ra chuyện gì?
Cầu nóng? Hoặc là......Hỏa cầu?
Đừng nói là ký hiệu này có liên quan tới phép thuật?
Lý Đằng quyết định tạm thời dừng phác hoạ ký hiệu “lạnh” dòng đầu, mà là phác ký hiệu thứ tư dòng thứ hai, sau đó thử kết hợp với ký hiệu thứ nhất dòng đầu tiên, xem có thể phát hiện ra gì mới hay không.
......
Lại trôi qua hơn 1 giờ, rốt cuộc thuyền gỗ đã cập bờ.
Tựa vào trong một rừng cây.
Dòng nước tạo thành một hồ nhỏ trong cánh rừng này, thuyền gỗ đã hết chỗ để bơi, chỉ có thể quay lại đầm lầy.
Trong vùng đầm lầy quá nguy hiểm, dưới mặt nước có quái vật không biết, bất cứ lúc nào cũng có thể đánh thuyền lật úp diệt đoàn, ít nhất dừng chân tại đây thì an toàn hơn.
Trong tầm mắt mọi người, còn chưa nhìn thấy bóng dáng cự trùng.
Cây chỗ này cũng không quá cao, tương đối bình thường.
Xem chừng chỗ cự trùng sinh sống, có lẽ liên quan tới cánh rừng kia.
Đầm lầy này có diện tích khá rộng, có lẽ đám cự trùng sợ nước cũng không đến được bên này.
Tình huống Lý Đằng dường như chuyển biến xấu, hai mắt nhắm nghiền, sắc mặt trắng bệch, chẳng hề phản ứng với mọi người.
Sau khi lên bờ, Anna cùng Liễu Tuệ dùng đao chặt bỏ một vài nhánh cây, làm thành một cáng cứu thương loại nhỏ, đặt Lý Đằng ở phía trên.
“Kế tiếp chuẩn bị đi đâu...? Các người vác anh ta vào rừng sao? Cũng không biết trong rừng cây có gì nguy hiểm, cứ đi vào như vậy, cảm giác rất nguy hiểm...! “ Hoàng Tấn thấp giọng hỏi Anna cùng Liễu Tuệ.
Lý Đằng hôn mê, bây giờ hai người này làm chủ.
Các nàng giỏi chiến đấu, đương nhiên là các nàng làm chủ.
Anna cùng Liễu Tuệ cũng rất mơ hồ.
Lý Đằng hôn mê, hiện tại bọn hắn đang trong trạng thái mất phương hướng, bước tiếp theo nên làm gì, hiện tại phải đi đâu, các nàng cũng không rõ ràng lắm.
Chẳng qua là lúc trước Lý Đằng từng nói, không cần biết mục tiêu ở đâu, cứ tiếp tục đi về trước là được.
Cũng không thể ngồi yên chờ chết?
“Nếu không chờ anh ta tỉnh lại đã?” Elsa cũng mở miệng nói.
Anna sờ trán Lý Đằng, lại kiểm tra nhịp tim và hơi thở Lý Đằng, cảm thấy cơ thể Lý Đằng tựa hồ lúc nóng lúc nặng, hơi thở và nhịp tim cũng càng ngày càng yếu ớt, tình huống không quá tốt.
Hoặc là nói, rất xấu.
Cơ thể gặp phải tình huống này dưới điều kiện khắc nghiệt, tỷ lệ tỉnh lại rất nhỏ.
Đúng vào lúc này, phía dưới đáy nước đột nhiên lao ra một đầu quái vật rất giống cá sấu, nó mở miệng đỏ lòm cắn nát thuyền gỗ của mọi người.
Mọi người không khỏi hoảng sợ.
Đoạn đường này có thể bình an tới đây đúng là gặp may...!
Nếu như quái thú này sớm tấn công thuyền gỗ, khẳng định bọn họ đã chết trong đầm lầy.
Trong lúc mọi người chuẩn bị vách Lý Đằng chạy khỏi nơi này, trong rừng cây đột nhiên truyền đến tiếng gào thét của dã thú, nghe tiếng bước chân tựa hồ đang chạy tới đây!
Rất nhanh mọi người đã nhìn rõ, là một đầu lợn rừng toàn thân đều bị thương!
Quái thú trong nước thì lấp ló dưới mặt hồ, nó có vẻ rất hưng phấn, rất có thể nó ngửi thấy mùi máu của lợn rừng nên bơi tới đây, cũng may là nó không dám lên bờ, bằng không thì mọi người sẽ gặp chuyện.
Anna cùng Liễu Tuệ lập tức xách đao tiến vào trạng thái chiến đấu, lợn rừng tru lên húc Anna, Anna lách mình né tránh, kết quả lợn rừng đột nhiên đâm đầu vào gốc cây sau lưng Anna, khiến cho đầu óc nó choáng váng.
Liễu Tuệ lập tức chém một đao vào chân sau lợn rựng, Anna cũng tận dụng thời cơ chém vào chân sau còn lại, lập tức khiến cho lợn rừng mất khả năng di chuyển.
Sau đó hai người điên cuồng chém loạn vào cơ thể lợn rừng, chém cho nó nằm yên bất động.
“Đói......Đói......”
Lý Đằng đang hôn mê, không biết có phải là nghe thấy mùi thịt tươi hay không, hắn hé miệng liếm liếm bờ môi.
Liễu Tuệ do dự một lát, dùng dao bầu róc da, cắt một khối thịt tươi của lợn rừng nhét vào miệng Lý Đằng.