Chiến Lật Cao Không

Chương 384: Tuyệt cảnh cầu sinh (11)

Chương Trước Chương Tiếp

“Cái tên Cao Phi kia bị quái thú nuốt mất rồi! Tôi đã cố gắng kéo anh ta, nhưng không thể kéo kịp!” Hoàng Tấn chạy tới sau lưng đám người, vừa chạy hì hục vừa lộ vẻ đau buồn giải thích với mọi người.

“Hai người đang làm cái gì? Động đất lớn như vậy còn không sớm chạy ra ngoài?” Elsa nghe thấy liền chất vấn Hoàng Tấn.

Vừa rồi bọn họ nghe được tiếng động, đều thấy được một màn quái thú ăn tươi Cao Phi, cảnh tượng kia đúng là quá kinh khủng.

“Là đi nhà xí...! Ở một góc hẻo lánh trong thành, đúng là xui xẻo!” Hoàng Tấn vẫn chưa tỉnh hồn.

Mọi người không dám nói tiếp, chẳng qua là tiếp tục dìu dắt Lý Đằng chạy ra cửa toà thành đá.

Sau đó tiếp tục chạy về phía xa.

Còn tưởng rằng toà thành đá này rất an toàn, có đồ ăn thức uống, có thể giúp mấy người an toàn vượt qua kịch bản lần này, nhưng mà không nghĩ tới, con quái vật trong lòng đất rõ ràng theo chân bọn họ tới đây, xốc tung toà thành đá! Còn ăn sống Cao Phi!

Hoảng hốt chạy bừa, ở dưới cát đột nhiên chui ra hơn 10 binh sĩ thây khô.

“Chạy về phía kia.” Lý Đằng chỉ đường cho mọi người.

Mọi người vội vàng đổi phương hướng, theo hướng mà Đằng chỉ chạy tới.

“Các người bỏ tôi lại đi, bằng không thì ai cũng chạy không thoát.” Lý Đằng nói với hai chị em Liễu gia. Hiện tại hắn tựa như người chết đuối, chẳng có chút sức lực nào.

Đúng là nhà dột còn gặp mưa, nghiên cứu cái ký hiệu kia, thành công ngưng tụ ra một cái ký hiệu, còn tưởng rằng có đột phá quan trọng, ai biết lại hại bản thân suy yếu tới vậy.

Nhưng mà đúng lúc này quái thú sa mạc lại đuổi tới

Vốn là người cầm đầu đội ngũ, hiện tại đã trở thành gánh nặng cho người khác.

“Bớt nói lời vô nghĩa!” Liễu Tuệ mắng Lý Đằng.

“Chúng em sẽ không bỏ anh lại. “ Liễu Nhân cũng nói với Lý Đằng.

“Các nàng mệt mỏi, chúng em sẽ đỡ anh tiếp tục.” Daisy cũng tỏ thái độ.

Anna không nói gì, nàng xem chừng cho dù nói gì, Liễu Tuệ đều hung dữ mà trừng mắt với mình, cho nên vẫn là không nói thì tốt hơn.

......

Một giờ sau, mọi người chạy tới biên giới sa mạc, cũng không phải là hồ nước lúc trước, mà là một khu vực khác.

Đi xa hơn nữa, chính là rừng cây rậm rạp của đám cự trùng.

Ven đường đã có thể nhìn thấy vài con cự trùng, khá tốt là khoảng cách đủ xa, cự trùng cũng không có nhìn thấy bọn họ.

Mọi người có chút kiệt sức, tạm thời ngồi nghỉ, Anna nói gì đó với đám người, một mình nàng chạy về trước dò đường, qua hơn nửa tiếng mới trở về.

“Bên kia có một con sông, gần bờ có một cái thuyền gỗ, thuyền vẫn còn tốt, chở 7 người vẫn dư sức, hơn nữa chèo xuôi xuống hạ lưu, có thể rời khỏi chỗ quái quỷ này. Ven đường sẽ có một ít cự trùng, chúng ta cố gắng cẩn thận đừng thu hút bọn nó.” Anna nói cho mọi người một tin tức.

“Cao Phi đã chết rồi sao?” Daisy nghe Anna nói “bảy người”, nhịn không được lại chạy ra phía sau kiểm tra.

“Đừng quá đau lòng, hắn cũng không chết luôn, chẳng qua là mất đi cơ hội lên cấp lần này.” Elsa bèn an ủi.

“Tình huống của anh ra sao?” Liễu Tuệ hỏi Lý Đằng một tiếng.

“Gặp quỷ rồi! Hoàn toàn không thể hồi phục.” Lý Đằng mắng một câu. Hắn đã khôi phục trí nhớ, đã trải qua vô số kịch bản, đây là lần đầu tiên trở thành cục nợ trong đoàn.

Nếu như hắn không gặp chuyện, sẽ là người tỉnh dậy trước tiên, sau khi nhìn thấy vòng xoáy người cát, cũng sẽ sớm nhắc nhở mọi người rời khỏi, có lẽ Cao Phi cũng không gặp nạn.

“Không có chuyện gì đâu, đoán chừng chính là suy yếu tạm thời, qua một thời gian ngắn sẽ hồi phục.” Liễu Nhân an ủi Lý Đằng.

“Có muốn tới chỗ chiếc thuyền kia không?” Anna dò hỏi Lý Đằng.

“Rời khỏi nơi này đi, hiện tại nơi đây không có chỗ nào là an toàn.” Lý Đằng nghĩ một chút làm ra quyết định.

Mọi người lại lên đường, lần này không có chạy trốn, mà là cẩn thận từng chút một né tránh đám cự trùng, dưới sự dẫn dắt của Anna, xuất phát tới chỗ con sông kia.

Dòng sông bắt nguồn từ đỉnh núi trong rừng, phía dưới hạ lưu không biết là chỗ nào.

Có lẽ sẽ an toàn hơn chỗ này.

Nói sao thì chỗ này đã không thể ở lại.

Toà thành đá bị hủy, chỉ cần là khu vực sa mạc, cái con quái thú dưới cát kia bất cứ lúc nào cũng có thể đào hố đuổi tới đây.

Mà rừng cây bên này, lại bị lãnh địa của đám cự trùng, đợi ở chỗ này chỉ có thể chờ chết.

Trải qua hơn nửa giờ, mọi người mới tới được bờ sông.

Quả nhiên chỗ ven sông có một chiếc thuyền gỗ, thoạt nhìn có chút cũ nát, nhưng mà vẫn xài được, không biết là ai nhổ neo vứt ở đây, cũng không biết có phải là cạm bẫy do biên kịch tạo ra hay không.

Nếu như đã quyết định ngồi thuyền bỏ chạy, hơn nữa đã tới đây, vậy thì không cần phải do dự.

Sau khi lên thuyền, Lý Đằng nằm ở trên thuyền, những người khác cũng không dám nói chuyện quá lớn, sau khi lén lút ngồi lên thuyền, thu hồi dây thừng, thuyền gỗ bắt đầu di chuyển theo dòng nước, nhẹ nhàng bơi xuống hạ lưu.

Trên thuyền có mái chèo, Anna cùng Liễu Tuệ mỗi người cầm một cây, thỉnh thoảng sẽ đánh mái chèo để tránh xa bờ, hoặc là tránh đụng vào tảng đá giữa sông.

Một con cự trùng đang ăn cỏ gần bờ sông, phát hiện có thuyền chở người bơi qua, nó lập tức phát ra tiếng kêu nào đó, sau đó ở trên bờ đuổi theo chiếc thuyền.

Càng nhiều cự trùng tụ tập đến cạnh bờ, rượt đuổi theo thuyền gỗ, thỉnh thoảng sẽ có cự trùng nhảy xuống nước, những con cự trùng này không biết bơi, rơi vào trong nước thì bắt đầu giãy giụa, khiến cho tình cảnh có chút hỗn loạn.

Liễu Tuệ cùng Anna thỉnh thoảng lại giơ mái chèo, không cho thuyền gỗ tới gần bờ. Hiện tại Lý Đằng đã phế rồi, nếu như mọi người bị đám cự trùng này bao vây, chỉ có một con đường chết.

Lý Đằng nằm ở trên giường, thể lực không cách nào hồi phục, hắn dứt khoát dùng đầu khắc hoạ ra ký hiệu thứ hai, chuẩn bị thực thể hóa ký hiệu thứ 2, nhìn xem tình huống sẽ biến chuyển hay không.

Quá trình thực thể hoá ký hiệu thứ 2 khó gấp mấy lần so với ký hiệu đầu tiên.

Đau đớn giống như linh hồn bị xoắn nát, người bình thường chẳng thể nào tiếp nhận nổi.

Cũng không phải ký hiệu thứ hai càng khó hơn so với cái đầu tiên, mà là ký hiệu thứ nhất đã tạo thành sát thương nào đó cho thần hồn Lý Đằng, dưới tình huống vết thương này chưa được chữa lành, cưỡng ép khắc hoạ ký hiệu thứ hai, sẽ làm cho cảm giác đau đớn chồng chéo lên nhau.

Nhưng Lý Đằng cảm thấy hắn đã hết cứu, chỉ có thể kiên trì tiếp tục khắc hoạ, cũng hy vọng mọi chuyện có thể xoay chuyển.

Thuyền gỗ xuôi xuống hạ lưu, sau khi cách xa rừng cây rậm rạp, nhưng lại tiến vào một vùng đầm lầy rộng lớn.

Tốc độ nước chảy cũng chậm dần, gần như không cách nào dựa theo dòng chảy mà tiến lên.

Mọi người chỉ có thể dùng cách luân phiên chèo thuyền.

Diện tích đầm lầy này rất lớn, bị rừng cây, bụi cỏ tách ra từng khu vực nhỏ, tựa như một cái mê cung khổng lồ, sau khi tiến vào thì không có chỗ đậu lại, chỉ có thể tiếp tục đi về phía trước.

Đầm lầy cực kỳ yên tĩnh, khiến cho người ta cảm thấy sợ hãi khó hiểu.

Trong lúc chèo thuyền, Anna đột nhiên rút mái chèo về, sắc mặt khẩn trương làm động tác “suỵt” ra dấu cho mọi người.

Chương Trước Chương Tiếp

Combo 100 lượt đọc giảm 20%👉
Combo Full lượt đọc giảm 37%👉

Thành viên bố cáo️🏆️

🔊️Bình luận (0) - 🎫Đề cử (0)