“Không được rồi! Tôi xin kiếu trước!” Hoàng Tấn thử ký hiệu thứ 2 được một lát liền bỏ cuộc.
Elsa và Cao Phi cũng không hơn, bọn họ quyết định trước xem thử những người khác nhớ kỹ mấy ký hiệu này có tác dụng gì không, sau đó lại cố gắng khắc ký hiệu vào trong đầu.
Nửa giờ sau, trong đầu Lý Đằng đã có thêm ký hiệu thứ 4.
Bữa tối đã làm xong, sau khi Lý Đằng ăn vào mấy khối thịt trùng nướng, lại trở về phòng huấn luyện, tiếp tục quan sát mấy ký hiệu kia, dùng thời gian hơn bốn tiếng, Lý Đằng đã ghi nhớ toàn bộ 21 ký hiệu vào trong đầu.
Chẳng qua là khắc hoạ trong đầu rất thô sơ, lúc nào cũng có thể dùng ý niệm gọi ra mấy ký hiệu này, vẫn chưa gọi ra mấy điểm sáng để tiến hành khắc hoạ chi tiết, hắn cảm giác những ký hiệu thô sơ ở trong đầu này phải trải qua công đoạn được tô vẽ thêm bởi mấy điểm sáng, thì mới có thể phát huy ra tác dụng chính thức.
Lúc này 21 ký hiệu trên tấm da dê đã xuất hiện theo thứ tự ở trong đầu Lý Đằng.
Ký hiệu đầu tiên bởi vì được khắc hoạ rất nhiều lần, nên sáng hơn mấy cái còn lại, những ký hiệu khác đều hơi tối màu hơn chút.
Thời gian quá muộn, đã đến giờ đi ngủ.
“Tôi chỉ ghi nhớ được 7 cái, là hàng đầu tiên, mọi người ghi nhớ được mấy cái.” Liễu Nhân lên tiếng hỏi.
Liễu Tuệ không nói một lời, sầm mặt quay qua một bên.
Nàng chỉ thành công ghi nhớ 5 cái, cảm giác thật mất mặt trước Liễu Nhân.
“Sáu cái, không bằng em.... “ Anna trả lời Liễu Nhân, sau đó hai người cùng nhìn về phía Lý Đằng.
“Mười cái.” Lý Đằng cũng không nói ra sự thật, sợ đả kích các nàng.
“Anh thật lợi hại! “
“Quá trâu bò!”
Liễu Nhân cùng Anna rất là bội phục Lý Đằng.
......
Tìm một căn phòng trống nằm xuống, Lý Đằng không tự giác lại dùng ý niệm gọi ký hiệu trong đầu ra.
Hắn dẫn dắt những chấm sáng chạy từng vòng quanh ký hiệu thứ nhất, khiến cho nét vẽ của nó càng ngày càng to, độ sáng cũng tăng dần.
Ảo giác càng ngày càng rõ ràng.
Nóng, nóng vô cùng.
Sau khi ký hiệu này càng sáng tỏ, loại nóng bức này lại giống như bị thiêu đốt.
Thời gian suốt đêm, Lý Đằng đều ở trạng thái nửa tỉnh nửa mê, suy nghĩ của hắn chỉ dừng ở việc khắc hoạ ký hiệu đầu tiên, rốt cục tại rạng sáng ngày thứ hai, hắn đột nhiên cảm thấy trong đầu nổ một tiếng “ầm“.
Lý Đằng cũng thoát khỏi trạng thái mơ màng mà tỉnh lại.
Tựa hồ cái ký hiệu đầu tiên trong đầu hắn đã được thực thể hoá, khi hắn dùng điểm sáng mô tả nó, đã không thể nào giúp nó to thêm, mà là kéo cái ký hiệu đầu tiên từ trong phù văn trận lấy ra ngoài, trôi lơ lững trên tay hắn.
Đương nhiên, chỉ có một mình hắn nhìn thấy, người khác không thể thấy được.
Một lát sau, ký hiệu được kéo ra trở nên không ổn định, cuối cùng tan biến.
“Cái này dùng để làm gì?” Lý Đằng nhíu mày nói.
Nếu như không biết tác dụng của thứ này, thì công sức chịu nhiều giày vò để khắc hoạ ra mấy ký hiệu này liền trở nên vô dụng.
Lý Đằng phát hiện trời đã sáng.
Một giấc ngủ này cũng quá dài đi.
Lý Đằng đang muốn ngồi dậy, đột nhiên phát hiện cả người không có chút sức lực nào.
Tựa như sức lực toàn thân bị rút sạch.
“Chẳng lẽ nguyên nhân là do ký hiệu kia?”
Lý Đằng cố gắng ngồi dậy, nhưng mà đầu hắn đau như búa bổ.
Hắn thử nhiều lần, rốt cục mới có thể vịn tường đứng dậy.
Đã rất lâu rồi hắn không có cảm giác suy yếu thế này.
“Tác dụng phụ của ký hiệu này quá lớn...! Đến tột cùng là dùng để làm gì?” Lý Đằng khó khăn bước ra khỏi phòng, đi ra phía ngoài.
5 người Anna, Elsa, Daisy cùng chị em Liễu gia đang tụ họp ở bãi đất trống sau bếp, đang thảo luận gì đó, trên mặt lộ vẻ hơi sợ hãi.
“Anh đã dậy rồi? Tại sao sắc mặt lại trắng bệch như vậy?” Anna nhìn thấy Lý Đằng bèn hỏi.
Liễu Tuệ nghe thấy liền đẩy Anna ra, sau đó dìu Lý Đằng.
Lý Đằng làm ra vẻ xin lỗi Anna, Anna làm bộ không phát hiện, quay đầu tìm Elsa nói chuyện.
“Bốn phía trong thành, xuất hiện rất nhiều loại xoáy cát hình người.” Liễu Nhân cũng bước tới, báo cáo cho Lý Đằng một tin tức.
“Anh làm sao vậy? Sao mà giống như bị bệnh?” Liễu Tuệ thò tay ngăn cản Liễu Nhân, rất quan tâm hỏi han Lý Đằng
“Chết tiệt…là ký hiệu kia......Tôi thực thể hóa cái ký hiệu đầu tiên, kết quả......Cơ thể trở nên rất suy yếu.” Lý Đằng cũng không có giấu diếm nguyên nhân thật sự.
“Những ký hiệu kia quá tà môn! Vẫn là đừng làm gì, cũng không hiểu rõ có tác dụng gì.” Liễu Tuệ nhíu mày.
“Đúng vậy, các cô tạm thời đừng nghiên cứu mấy ký hiệu kia, trước tiên chờ tôi tìm hiểu nguyên nhân là gì đã.” Lý Đằng nhẹ gật đầu.
Đúng vào lúc này, mặt đất trong thành đột nhiên chấn động.
Chấn động càng ngày càng kịch liệt......
Một số xoáy cát hình người xuất hiện ở phía trên tường thành, sau đó bay vào bên trong thành.
“Quái vật kia đang tìm kiếm chúng ta! Nơi đây không thể ở lâu! Chúng ta đi nhanh lên!”
Lý Đằng cảm thấy không ổn, vội vàng lắc lư cơ thể kêu gọi mọi người thoát khỏi toà thành đá.
Những người khác cũng sợ hoảng hồn, vội vàng chạy tới chỗ cửa thành.
Lý Đằng muốn chạy, nhưng hai chân mềm như bún, đứng cũng không vững.
“Đứng đấy làm gì vậy? Tới đây giúp một tay...! “ Liễu Tuệ vội vàng đỡ Lý Đằng, sau đó rống to gọi Liễu Nhân.
Liễu Nhân cũng vội vàng chạy tới, dìu một tay Lý Đằng.
Hai tỷ muội dìu Lý Đằng cố gắng chạy tới chỗ cửa toà thành đá.
Lý Đằng cắn chặt răng, dùng hết trong cơ thể vận động hai chân, để tránh cho hai chị em các nàng bị quá sức.
Toà thành đá rung động càng ngày càng kịch liệt, ba người suýt nữa bị ngã lăn ra đất.
Vừa chạy tới cổng thành, hai người Elsa, Daisy lại chạy qua, giúp đỡ kéo Lý Đằng chạy ra ngoài cổng chính.
Trong ngực Anna ôm ba thanh kiếm, cũng không thể giúp gì.
Cao Phi cùng Hoàng Tấn xuất hiện ở đằng sau mấy căn nhà, vừa rồi hai người bọn họ đang đi xà xí, căn bản không nghe thấy tiếng quát tháo của Lý Đằng.
Mặt đất rung lắc càng ngày càng dữ dội, hai người cảm giác không đúng, lúc này mới vội vàng kéo quần chạy ra ngoài.
Kết quả bị kéo ở phía sau.
Đúng vào lúc này, mặt đất bên cạnh Cao Phi đột nhiên sụp xuống, sau đó xuất hiện một cái hố sâu không thấy đáy có đường kính bốn, năm mét!
Hai toà nhà đá cạnh hố liền bị sụp đổ, đá vụn lọt vào trong hố sâu biến mất không thấy gì nữa.
Cơ thể Cao Phi mất trọng tâm, sắp sửa rơi vào hố sâu, Hoàng Tấn vội vàng thò tay kéo Cao Phi lại, giúp hắn ổn định thân thể.
“Mỗi ngày đều thích cãi nhau với tôi! Thời khắc mấu chốt còn bắt tôi ra tay cứu anh, anh có biết xấu hổ không?” Hoàng Tấn vừa cố gắng kéo Cao Phi ra ngoài, vừa đắc ý nói một câu.
“Cậu bớt nói nhảm lại đi!” Cao Phi còn chưa dứt lời, một con quái vật từ trong hố sâu lao ra, sau đó há miệng rộng cắn hơn nửa người Cao Phi, tiếp đó đột nhiên chui sâu xuống lòng đất.
“Má ơi! “ Hoàng Tấn sợ tới mức hét to, vội vàng bỏ chạy thục mạng ra phía cửa thành.