Chiến Lật Cao Không

Chương 381: Tuyệt cảnh cầu sinh (8)

Chương Trước Chương Tiếp

Lý Đằng vừa rời khỏi vài phút, Liễu Tuệ cũng đứng dậy, chậm rãi đi tới chỗ toà thành đá.

Hơn mười phút sau, Lý Đằng khó khăn lắm mới tới được bên ngoài tường thành.

Tường thành cao tận 4 mét, bên ngoài được đánh bóng, cũng không thể leo lên.

Cửa thành là loại hai miếng sắt ngược chiều, mặc dù bị rỉ sét, nhưng vẫn rất cứng rắn, hơn nữa bị khoá từ bên trong.

Căn bản là không có cách leo vào.

Hắn đành phải trở lại chỗ tường thành, quay đầu nhìn về phía Liễu Tuệ đang từ xa đi tới.

Hiển nhiên Liễu Tuệ đã sớm trong tình trạng kiệt sức, đoạn đường đi này rất khó khăn, tổng cộng chậm hơn Lý Đằng mười phút mới đi đến bên tường thành, thân thể mềm nhũn muốn ngã xuống đất.

Lý Đằng vội vàng đi tới đỡ nàng.

“Còn không nhớ em là ai sao?” Liễu Tuệ thấy động tác Lý Đằng nghiêm chỉnh như vậy, cảm giác đây không phải là phong cách của hắn.

“Em......Trí nhớ đã khôi phục?” Lý Đằng cười nói.

“Lúc em bị anh kéo lại ngay chỗ hố sâu thì đã nhớ lại.” Liễu Tuệ không có sức mà trả lời Lý Đằng.

Lý Đằng không có nói nhiều, ôm Liễu Tuệ chậm rãi ngồi xuống.

“Lúc em không có ở đây, tha hồ phong lưu...! Khoái hoạt...! Thiệt nhiều gái đẹp......” Liễu Tuệ lộ vẻ tức giận.

“Đều là bạn bè bình thường. “ Sắc mặt Lý Đằng có chút bất đắc dĩ.

“Nói lời này, chính anh có tin không?” Liễu Tuệ tiếp tục tra hỏi.

“Thật sự, chỉ có em là làm chuyện đó cùng anh, giữa anh và các nàng đều rất trong sạch, nếu như anh nói dối thì sẽ bị sét đánh.” Lý Đằng thề thốt, mấy câu nói này có đủ lực sát thương, bởi vì hắn không có nói láo.

“Nếu nói dối sẽ bị sét đánh, đàn ông trên đời này đã sớm tuyệt chủng.” Liễu Tuệ nhếch miệng cười.

“......”

Hai người nghỉ ngơi một hồi lâu, khôi phục thể lực xong, Liễu Tuệ lại muốn Lý Đằng ném nàng lên tường thành.

“Em phải cẩn thận, phát hiện tình huống trong thành không đúng, lập tức trèo xuống ngay.” Lý Đằng dặn dò Liễu Tuệ.

“Anh lại không thiếu phụ nữ, em chết đi thì anh kiếm bạn tình khác, thật tốt.” Liễu Tuệ không cho là đúng.

“Nhìn em nói này, anh là người vô tình như vậy ư?”

“Anh không vô tình, mà rất đa tình, lưu tình khắp nơi.”

“......”

Tường thành cao 4 mét, đương nhiên không phải Lý Đằng ném cả người Liễu Tuệ đi lên, hắn cũng không có sức đó.

Cách thức vẫn là ném lên một đoạn rồi leo trèo, Lý Đằng ngồi xổm hai tay đặt ở giữa làm đệm, Liễu Tuệ chạy lấy đà bước tới rồi nhảy, Lý Đằng chọn đúng thời cơ đẩy mạnh chân của nàng lên cao, Liễu Tuệ vươn tay chạm vào tường thành rồi leo lên.

Trên thực tế Lý Đằng cũng chỉ giúp nàng nhảy cao hơn 1 mét mà thôi.

Liễu Tuệ bò lên tường thành không lâu, liền tiến vào bên trong thành đá, mở chốt cửa sắt, sau đó Lý Đằng phối hợp cùng nàng đẩy cửa thành ra.

Bên trong thành đá rất yên tĩnh, không có dấu vết của con người.

Bên tường thành có một vài khung xương binh sĩ, trên người vẫn ăn mặc khôi giáp cũ nát, bên cạnh có đao rỉ.

Dựa theo miêu tả của Liễu Tuệ, trên tường thành cũng có loại khung xương của binh lính thế này.

Khác với binh sĩ thây khô chui ra từ dưới cát, những bộ xương binh sĩ này cũng không nhúc nhích.

Lý Đằng thử nhích tới gần, cầm lấy thanh đao rỉ bên cạnh, thử chém vào bộ xương mấy nhát.

Kết quả khung xương liền vỡ vụn.

Cho dù cảm thấy những binh lính này không có gì uy hiếp, nhưng mỗi khi Lý Đằng nhìn thấy những bộ xương này, vẫn dùng sức giơ đao chém nát.

Đao rỉ đúng là rất lợi hại, trên cơ bản không có đồ vật nào mà không chém đứt.

Dựa vào tình huống bên trong toà thành, Lý Đằng suy đoán nơi đây rất có thể là một toà thành quân sự cổ xưa.

Toà thành đá này không lớn, chính giữa có một tòa nhà chính, gần đó là một vài ngôi nhà thấp bé.

Trong mấy căn nhà thấp bé này, xây dựng vài cái giường bằng đất, phía trên có không ít thi cốt.

Thoạt nhìn hẳn là chỗ ở của đám binh sĩ này.

Trong nhà còn có vài món đồ nội thất, giường gỗ các loại, hẳn là phòng ngủ của sĩ quan cao cấp.

Nhà chính ở giữa, hẳn là đại sảnh nghị sự.

Bên trên chủ toạ có một bộ xương mặc khôi giáp, trên bàn gần đó có một thanh đại đao.

Lý Đằng vội vàng cầm thanh đại đao này lên, phát hiện thanh đao này được bảo tồn khá hoàn hảo, ngoại trừ chuôi đao bằng gỗ có chút mục nát ra, thì thân đao cũng chẳng rỉ sét, nếu như đánh bóng qua một lần, sẽ là một kiện vũ khí sắc bén.

Sau sảnh nghị sự, là một căn phòng bếp rất lớn.

Bốn phía phòng bếp có mấy cái rãnh cỡ lớn, bên trong tích đầy nước mưa, đoán chừng chính là máng dự trữ nước trong thành.

Sau phòng bếp là kho chứa đồ đủ loại than củi, nhìn sơ qua thì được lưu giữ tương đối hoàn hảo.

Trong phòng bếp là bếp lò xây bằng đá tảng, đáng tiếc mấy cái nồi sắt toàn bị rỉ sét, nhưng vẫn còn vài bình ngói cũ, tương tự vẫn có thể đun nước hay nấu ăn.

Lý Đằng đã tìm được một ít vật liệu đánh lửa, lấy một ít than củi dễ cháy bỏ vào bếp lò, sau đó lại đặt một cái bình ngói lên bệ bếp, lại lấy một vài chai lọ hứng nước trong máng, đổ nước vào trong bình ngói cỡ lớn.

Làm xong suôi mọi chuyện, Lý Đằng đi ra chỗ tường thành, làm động tác vẫy tay với mấy người ở xa.

Mấy người Anna cũng khôi phục chút sức lực, nhìn thấy Lý Đằng trên tường thành vẫy tay, bắt đầu chậm rãi đi tới toà thành đá.

Lý Đằng tiếp tục tìm kiếm trong thành, không ngờ lại phát hiện phòng chứa binh khí.

Bên trong cất giữ rất nhiều loại binh khí như đao kiếm, côn bổng khiên, bảo tồn tương đối hoàn hảo, chỉ cần cọ vài đường trên đá mài thì có thể trở nên sắc bén.

Gần phòng binh khí, có một gian phòng huấn luyện rất lớn.

Có nhiều con rối bằng gỗ chằng chịt vết đao.

Trên vách tường có treo vài tấm da dê, phía trên vẽ một ít tranh.

Đa số hình ảnh trên tấm da dê đều là huấn luyện binh sĩ dùng động tác trụ cột nhất là bổ và chém, không có gì đặc biệt.

Nhưng có một tấm da dê viết bằng ký hiệu mà Lý Đằng không đọc được, không biết là dùng để làm gì.

Chờ khi mấy người khác bước vào toà thành đá, Liễu Tuệ đã đun sôi vài bình nước.

Uống nước no nê, tất cả mọi người đều cảm thấy tinh thần phấn chấn.

Không nghĩ tới ở bên trong tuyệt cảnh lại tìm được chỗ nghỉ chân tốt như vậy, rốt cục có thể nghỉ ngơi một lát.

Hiện tại vấn đề lớn nhất, chính là đồ ăn.

“Nghỉ ngơi gần đủ, nên đi ra ngoài săn bắn.”

Lý Đằng bắt đầu phân chia công việc, hắn và Anna, Liễu Tuệ đi săn giết cự trùng, đến lúc đó Cao Phi cùng Hoàng Tấn phụ trách vận chuyển con mồi, còn lại ba người ở lại đây phụ trách nấu nướng.

Tiếp nước vào cơ thể, mọi người đã hồi sức khá nhiều.

Nhóm đi săn đi tới chỗ hồ nước được nửa giờ, khi gần thoát khỏi sa mạc, lại phát hiện một đàn cự trùng bị lạc.

Trong tay đã có vũ khí, ba người phối hợp ăn ý, Anna cùng Liễu Tuệ ở phía trước thu hút bọn chúng, Lý Đằng lẻn ra sau chém lén, không bao lâu liền thành công chém chết một con cự trùng.

Chương Trước Chương Tiếp

Combo 100 lượt đọc giảm 20%👉
Combo Full lượt đọc giảm 37%👉

Thành viên bố cáo️🏆️

🔊️Bình luận (0) - 🎫Đề cử (0)