Elsa cùng Daisy đều có chút thương xót.
Lý Đằng thì lại đau đầu.
Bà lão nho nhã cũng có mặt, tạm biệt từng người một, sau đó bị đưa đi đóng sáp.
Bà lão vừa đi không lâu, cô gái kính râm Anna đã tới.
Chờ thêm 2 phút, một bà lão bặm trợn cùng một tên mặt trắng đi tới.
“Con mụ này là mẹ của Quách Chí Bằng.” Lý Đằng lập tức nhớ ra điều gì.
“Chào mọi người, hôm nay chúng ta quay một bộ phim tên gọi 《 Nhà Cũ Kinh Hồn 》 , loại hình khủng bố kỳ bí, cảnh quay này chúng ta sẽ tiến hành diễn xuất ở trong bong bóng thời gian, bong bóng thời gian là một loại hắc khoa kỹ......”
Diêu Tuyết giới thiệu phần kịch bản, rất hiển nhiên, nàng nghe theo đề nghị của Lý Đằng, thử đi theo con đường tuyệt cảnh cầu sinh kinh dị khủng bố, cũng chính là thể loại mà các đại lão thần bí muốn xem nhất.
Sau đó nàng tìm rất nhiều biên kịch xin mười mấy cái kịch bản, cuối cùng lựa ra từ trong đống này một kịch bản khá ưng ý.
Sau khi báo lên trên, không nghĩ tới được phê duyệt ngay.
Thoạt nhìn đề nghị của Lý Đằng không tệ, khiến cho đạo diễn xa lạ như nàng lại có quyền quay phim trong bong bóng thời gian.
“Sau khi các người tiến vào bong bóng thời gian, sẽ được truyền tống vào trong thế giới kịch bản. “
“Chỗ đó có một ngôi nhà cũ có ma, các người phải nghĩ cách sống sót vượt qua ba ngày. Bởi vì kịch bản có độ khó tương đối cao, cho nên các người có khả năng chết sạch, nhưng cũng có thể sẽ không ai phải chết.”
“......”
Mấy phút sau, Diêu Tuyết đã giải thích kịch bản xong suôi.
Ngoại trừ Lý Đằng ra, sắc mặt của những người khác đều có chút khó coi.
Nhà cũ có ma, còn muốn sống ở trong đó, phải sống sót qua ba ngày thì mới có thể thông qua, thậm chí có khả năng chết sạch.
Đạo diễn này quá ác...! Rõ ràng để bọn họ diễn bộ phim có độ khó cao như vậy.
Lý Đằng nhìn thấy sắc mặt của những người khác, lúc này mới kịp phản ứng.
Cái chủ ý này do mình mà ra?
Thật sao! Hố chết mình mà không biết.
......
Giải thích xong, Diêu Tuyết liền gọi một chiếc xe buýt, đưa mọi người tới toà nhà bong bóng thời gian.
Lý Đằng có cảm giác rất quen thuộc nơi này.
Toà nhà, thang máy, hành lang......
Thế nhưng mỗi lúc hắn cố gắng nhớ lại, đầu sẽ đau như búa bổ.
Xương mù màu xám chỗ xa xa cũng sẽ càng ngày càng dày đặc.
Được rồi, không nghĩ thì hơn.
Tiến vào truyền tống khoang, nằm xuống đóng nắp lại, đầu óc Lý Đằng dần dần trở nên mơ hồ.
Màn hình treo tường xuất hiện một vài hình ảnh lờ mờ.
Khu nhà cũ nát, sàn nhà gỗ, cầu thang gỗ, máy quay phim cũ kỹ, tầng hầm âm u, dao, máu......
“......”
“Khởi động chương trình truyền tống cơ thể......”
“Khởi động xong......”
“......”
Lúc Lý Đằng tỉnh táo lại, phát hiện bản thân đang ở trong một căn phòng.
Sàn nhà bằng gỗ, khi bước đi sẽ phát ra tiếng kẽo kẹt.
Trong phòng chỉ có một mình hắn.
Ngoài cửa sổ truyền đến tiếng dông bão.
Lý Đằng bước tới gần cửa sổ, kéo cái rèm cũ nát nhìn ra bên ngoài.
Bên ngoài trời mưa rất to, thỉnh thoảng sẽ có ánh chớp kèm theo tiếng đùng đoàng.
Đến chỗ cửa lớn, Lý Đằng thò tay đẩy cửa phòng ra.
Bên ngoài là một cái hành lang.
Hai bên hành lang là phòng ở, chia ra mỗi bên 4 căn phòng.
Đầu kia của hành lang là hàng rào bằng gỗ, bên ngoài hàng rào sấm sét vang dội, mưa rơi tầm tã.
Lại có một người đẩy cửa phòng bước ra hành lang.
Lý Đằng biết người này, là mẹ của Quách Chí Bằng, một bà lão bặm trợn.
Nhận ra người trước mắt là Lý Đằng, sắc mặt bà ta trở nên oán độc mà nhìn Lý Đằng.
Lúc này chính là đêm khuya, tướng mạo bà lão này đã xấu sẵn rồi, còn ra vẻ oán độc, khiến cho Lý Đằng cảm giác giống như đụng phải quỷ.
Mấy cánh cửa phòng khác cũng được mở ra.
Anna, Elsa, Daisy, Cao Phi, Hoàng Tấn cùng với gã mặt trắng cùng bước ra khỏi phòng.
Đương nhiên, đám người Anna, Elsa, Daisy cũng không nhận cái tên Lý Đằng đặt cho mình.
Nhưng Lý Đằng cứ dùng tên này gọi các nàng, thời gian lâu dài, tự nhiên sẽ vô thức mà chấp nhận.
Dù sao trong trí nhớ Lý Đằng là dùng cái tên này để gọi các nàng.
“Đại ca, nơi này đúng là có quỷ sao? Sẽ giết chúng ta à?” Hoàng Tấn áp sát Lý Đằng, dùng vẻ mặt nịnh nọt dò hỏi Lý Đằng.
Lý Đằng liếc nhìn hắn, xích qua bên cạnh hai bước, không muốn quá thân với tên này.
“Khục......Trên người của em không có bệnh truyền nhiễm......” Hoàng Tấn có chút xấu hổ.
“Trên người của cậu rất xúi quẩy.” Lý Đằng bước tới cạnh Cao Phi.
“Tiền bối, kịch bản này phải làm gì để vượt qua? Anh có thể dẫn bọn tôi theo không?” Elsa kéo tay Daisy bước tới, dùng ánh mắt cầu xin mà nhìn Lý Đằng.
Lý Đằng có cấp bậc cao nhất, chỉ số thông minh cũng cao, tính tình hiền lành, diễn xuất trước đó đã bỏ qua cơ hội đâm chết Cao Phi cùng Quách Chí Bằng, sau đó bị Quách Chí Bằng đụng, kết quả hắn dùng ghế chân cao giết ngược.
Tất nhiên vì thế mà Elsa nghĩ cách nhờ Lý Đằng giúp đỡ.
Lý Đằng nhìn thấy cặp môi đỏ mọng của Elsa, cũng không biết vì cái gì, hắn cảm thấy mình và nàng ta từng hôn nhau.
Đúng là có chuyên này?
Đôi môi của cô gái kính râm Anna mới có sức hấp dẫn hơn!
Dường như mình còn chưa hôn qua.
Mẹ nó! Đây là phim ma...! Mình đang nghĩ cái quái gì vậy?
“Tiền bối?” Elsa phát hiện Lý Đằng đứng như trời trồng, đành phải gọi một tiếng.
“Không muốn chết, liền tập trung lại đây, tôi cố gắng dẫn các người an toàn vượt qua ba ngày.” Lý Đằng nghĩ một lát bèn trả lời mấy người
Đương nhiên, không bao gồm Quách mẫu cùng gã mặt trắng kia.
Nếu như Lý Đằng đã nhận ra thân phận Quách mẫu, đương nhiên biết rõ Quách mẫu tới đây không có ý gì tốt, làm không khéo là bị mụ này hại chết, cho nên Lý Đằng cũng đã quyết định, chuẩn bị lợi dụng kịch bản phim ma lần này giết chết Quách mẫu cùng gã mặt trắng.
Những người khác, nếu chịu nghe lời hắn, liền lôi kéo tới bên cạnh.
Ngoại trừ Quách mẫu ra, những người khác đều tụ họp, kể cả Anna.
“Hoàng Tấn, cậu qua bên kia cùng bọn họ.” Lý Đằng nhìn nhìn Hoàng Tấn, cảm giác có chỗ không đúng.
“Em không đi, em cũng chẳng quen bọn họ, lão đại đừng làm vậy, em chỉ muốn theo chân lão đại.” Hoàng Tấn dùng nụ cười thật thà năn nỉ Lý Đằng.
“Vậy cậu phải nghe lời tôi, dám cãi lời của tôi, tôi lập tức đuổi cậu đi ngay.” Lý Đằng nghĩ một chút bèn cho Hoàng Tấn ở lại, nói không chừng sẽ có lúc cần tên này làm bia đỡ đạn.
“Làm sao lại thế? Lời của lão đại sao em dám không nghe.” Hoàng Tấn vội vàng thề thốt.
“Kịch bản phim kinh dị, ngay từ đầu đều tương đối an toàn, càng về sau mới càng nguy hiểm.
“Kịch bản lần này, yêu cầu chúng ta sống sót qua ba ngày, bây giờ là ngày đầu tiên, đoạn thời gian này tương đối an toàn, cho nên chúng ta phải tận dụng thời gian, cố gắng thăm dò toàn bộ ngôi nhà cũ này, nhìn xem có thể tìm được manh mối nào có ích hay không, nắm quyền chủ động vào tay.
“Nói cách khác, một khi đợi đến lúc quỷ bắt đầu giết người, chúng ta cũng chỉ còn cách bỏ chạy.”
Lý Đằng tập hợp mọi người rồi giải thích.
Mọi người nhao nhao gật đầu, không có ai phản đối.
“Tôi cảm giác chúng ta đang ở lầu hai, trước tiên mọi người cùng nhau xuống lầu một nhìn một chút, kiểm tra tình huống dưới đó thế nào. Cũng trong quá trình này, mọi người cố gắng không tách nhóm, đừng để bị lạc.” Lý Đằng nhìn dông bão ngoài hàng rào gỗ, bèn nói với mọi người.