“Chúng ta trượt xuống từ độ cao như vậy, tiền bối làm sao leo lên được?” Lý Phúc Tài nghe vậy, cảm thấy tuyệt vọng. Không phải hắn sợ Lý Đằng bỏ rơi mình, mà là việc này mất rất nhiều thời gian.
Giữ tư thế khổ sở này trong hang vừa tối vừa lạnh, giống như hắn đang chịu cực hình.
“Tôi sẽ tìm cách, cậu đừng bỏ cuộc.” Lý Đằng nói rồi quay lại đường cũ.
Chỗ dốc trượt này cực kỳ trơn bóng, xuống thì dễ nhưng leo lên thì rất khó.
Lý Đằng chỉ có thể áp cả người vào trên vách trượt, cẩn thận leo lên từng chút một.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây