Đan Hạc gật đầu, chân có chút mỏi nhưng miễn cưỡng đi vẫn không có vấn đề.
Cứ như vậy, hai người cũng không đoái hoài tới việc đuổi theo nhóm người kia, kính già yêu trẻ đỡ lấy Đan Hạc chậm rãi đi trở về.
Qua một lúc lâu, tâm trạng của Đan Hạc dần dần bình phục, lúc này mới kinh ngạc nhìn sang Lý Văn Li: “Ngươi... Ngươi đã khỏe rồi?”
Lý Văn Li lộ ra hai hàm răng trắng đắc ý: “Khiến ngài lo lắng rồi.”
“! ! !”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây