Khuôn mặt tươi cười của Diêm chưởng quỹ chợt cứng đờ, con ngươi hơi dao động: “Chết… chết hết cả rồi sao?”
“Vâng.” Sỏa Tử buồn bã gật đầu: “Chết hết trên chiến trường rồi.”
Thân mình của Diêm chưởng quỹ hơi lay động nhưng rất khó nhận ra, có điều hoàn cảnh xung quanh quá mức phức tạp.
Bà ta chỉ có thể cố gắng kìm nén cảm xúc, một lúc lâu sau mới lên tiếng: “Chuyện đó… thật sự đáng tiếc quá. Các cháu cầm đồ ăn vặt về đi, nếu không bọn họ sẽ sốt ruột đấy. Đúng rồi, bình thường cũng đừng chạy lung tung.”
“Được, cảm ơn cô cô.” Sỏa Tử cong môi mỉm cười với bà ta rồi đưa theo Tiểu Vũ, Tiểu Sơn rời đi.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây