“Năm đó ta trấn áp ngươi ở dưới tán cây Kình Thiên Thụ, khiến cho cả cuộc đời này của ngươi không thể ra khỏi đây được, là ta đã sai”. Tiển Kiếm Trần nói:
“Đúng ra ta không nên để ngươi sống sót”
Hắn đứng một mình ở phía cuối đại lục, bốn phía toàn là sương lạnh trắng xóa.
Trong thiên địa không còn nhìn thấy nhật nguyệt, duỗi tay không nhìn thấy năm ngón.
Chỉ có một thanh âm khàn vô cùng trả lời hắn, không biết từ hướng nào truyền đến, giống như một gốc cây khô bị gió cát thổi qua:
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây