“Nếu như, bảy ngày sau ta không trở về, người liền mang theo chiếc Cầm này, tới nương nhờ nhóm ca ca của ngươi, người nào cũng được”. Hà Thanh Thanh rũ mắt nhìn Cầm:
“Thay ta chiếu cố nó thật tốt”
Chúc Tâm đưa tay nhận lấy chiếc Cầm, quỳ xuống đất hành lễ, hoảng loạn nói:
“Tiên Âm môn không thể thiếu chưởng môn. Hơn nữa, ta cũng không đủ thông minh, cũng không phải là người có thiên phú tốt nhất, vài vị sư muội ngoài kia còn mạnh hơn ta nhiều…Ta không xứng với chiếc Cầm này đâu”
“Cái gì mà xứng với không xứng. Bổn tọa chỉ nói là nếu như thôi”. Hà Thanh Thanh mở mắt ra, lại biến trở về vị minh chủ uy nghiêm ngày thường:
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây