---
Dư Châu thành.
Trấn Yêu vương phủ.
Trong gian phòng yên tĩnh, một thiếu niên tuấn tú vận cẩm bào lộng lẫy, từ từ tỉnh dậy trên mặt bàn, ánh mắt mờ mịt hiện rõ nét mê man, lẩm bẩm nói:
“Chẳng phải ta đã… chết rồi sao?”
Hắn tên là Ninh Bắc, vốn chỉ là một kẻ làm công bình thường tại Hoa quốc. Vì thất nghiệp nên mất hết thu nhập, lại mâu thuẫn gay gắt với song thân, trên đường rời nhà bỏ đi thì bất hạnh bị một chiếc xe tải đâm trúng mà bỏ mạng…
Thế nhưng, vốn tưởng rằng chắc chắn đã hồn quy thiên cổ, vậy mà sau khi tỉnh lại, Ninh Bắc lại phát hiện mình vẫn còn sống, hơn nữa còn ở trong một gian phòng mang đậm phong vị cổ xưa.
Kiếp trước từng đọc không ít tiểu thuyết mạng, hắn lập tức đoán ra: bản thân đã xuyên không!
“Cái này gọi là gì? Đại nạn không chết, tất hữu hậu phúc ha ha!”
Ninh Bắc bật cười, cuối cùng cũng có thể thoát ly cuộc sống tối tăm mịt mù kiếp trước, đặt chân vào thế giới mới, bắt đầu truyền kỳ thuộc về riêng mình.
Bởi vì, trong truyện, nhân vật chính đều là như vậy!
Thế nhưng…
Ngay khi hắn đang chậm rãi tiêu hóa ký ức trong đầu, nụ cười hoan hỷ nơi khóe môi cũng dần tiêu tán, sắc mặt chuyển sang khó coi tới cực điểm!
Thông qua ký ức, hắn biết được—
Thế giới này gọi là Thiên Nguyên đại lục, quốc gia nơi hắn đang ở mang tên Đại Ngụy hoàng triều, là một trong ba đại đế quốc cường đại nhất đương thời.
Mà nguyên chủ cũng trùng tên với hắn, cũng gọi là Ninh Bắc, là thế tử của Trấn Yêu vương phủ, thân phận vô cùng tôn quý!
Điều trọng yếu nhất chính là: Ninh Bắc không chỉ xuất thân hiển hách, mà khi vừa mới ra đời đã mang trong mình một khối Thần cốt truyền thuyết, được xưng tụng có tư chất thành thần!
Phải biết rằng, cảnh giới tu hành trong thế giới này tổng cộng chia làm mười hai cảnh giới!
Cảnh giới thứ mười hai – Chân Thần cảnh – chỉ tồn tại trong truyền thuyết xa xưa, là cảnh giới mà vô số tu giả mơ ước mà không bao giờ chạm tới được!
Ngay cả phụ thân của Ninh Bắc là Ninh Kình Thương – Trấn Yêu vương danh chấn thiên hạ, một trong những cường giả đứng đầu đương thời – cũng chỉ dừng lại ở cảnh giới thứ mười một!
Vậy nên, khi Ninh Bắc mang theo Thần cốt chào đời, toàn bộ Đại Ngụy hoàng triều đều chấn động!
Thiên hạ đều biết, thế tử Trấn Yêu vương phủ có tư chất thành thần!
Từ nhỏ được kỳ vọng rất cao, Ninh Bắc trở thành tâm điểm của muôn vàn sủng ái, được người người chú ý.
Thế nhưng sáu năm sau, đệ đệ của hắn – Ninh Vô Khuyết – chào đời, giữa mi tâm vậy mà lại hiện lên một đạo ấn ký dị thường hình dọc, chính là Thượng Thương chi Nhãn – thần mục cường đại nhất được ghi chép trong cổ tịch!
Tương truyền, con mắt này sở hữu vô số năng lực nghịch thiên khó tin, đến cả thần linh cũng phải thèm khát, kẻ nắm giữ nó sẽ trở thành hóa thân của thượng thiên, là chí tôn duy nhất trên trời dưới đất!
So với một khối Thần cốt, còn nghịch thiên hơn gấp bội!
Tin tức truyền ra khắp nơi, thiên hạ xôn xao hỗn loạn.
Mọi người đều cảm thán ông trời quá mức thiên vị, cố ý ưu ái Ninh gia!
Tuy rằng đệ đệ có thiên phú vượt trội hơn mình, nhưng Ninh Bắc chưa từng nản chí, hắn càng thêm cố gắng tu luyện, muốn chứng minh bản thân không hề kém cạnh, hắn vẫn là niềm kiêu hãnh trong lòng phụ mẫu.
Thế nhưng, một biến cố đột ngột đã hoàn toàn đảo lộn tất cả.
Đệ đệ của hắn – Ninh Vô Khuyết – khi còn nhỏ đã bị thích khách thần bí ám toán, trúng phải một loại kỳ độc quỷ dị!
Phụ thân Ninh Kình Thương dù dốc hết toàn lực vẫn không thể hóa giải, chỉ có thể tạm thời áp chế độc tố lan rộng, nhưng lâu dài, tất sẽ tử vong!
Phải biết, đây chính là người mang Thượng Thương chi Nhãn – thiên chi kiêu tử! Nếu cứ vậy mà yểu mệnh, Ninh gia sẽ mất đi một vị cường giả tuyệt thế trong tương lai!
Ninh Kình Thương lo lắng đến phát điên, lật tung cổ thư tìm kiếm biện pháp cứu chữa, cuối cùng phát hiện một đoạn ghi chép như sau: người mang Thần cốt, vạn độc bất xâm!
Cũng chính nhờ đó mà Ninh Kình Thương nảy ra một ý nghĩ táo bạo — chính là chuyển Thần cốt của trưởng tử Ninh Bắc, sang cho tiểu nhi tử Ninh Vô Khuyết, như vậy mới có thể bảo toàn tính mạng!
Khi đề xuất biện pháp này, toàn bộ Ninh gia đều rơi vào trầm mặc.
Bởi vì, nếu làm vậy, Ninh Bắc sẽ mất đi Thần cốt, điều này đối với hắn thật quá đỗi bất công!
Thế nhưng phụ thân Ninh Kình Thương lại cho rằng chuyện này rất đáng giá. Dù sao tiểu nhi tử tiềm lực lớn hơn, là nam nhi Ninh gia, phải biết nghĩ đến đại cục, vì hưng thịnh của gia tộc mà hy sinh.
“Bắc nhi, ngươi không thể ích kỷ như vậy được! Thứ ngươi mất chỉ là một khối Thần cốt, còn đệ đệ ngươi thì mất cả tính mạng!!”
Từ nhỏ đã được dạy rằng tình thân là trên hết, Ninh Bắc trong lòng không khỏi dằn vặt, tội lỗi dâng trào!
Phải rồi, còn điều gì có thể quan trọng hơn người thân nữa chứ?
Huống hồ, đệ đệ hắn thiên tư hơn người, do hắn dẫn dắt, gia tộc hẳn sẽ càng huy hoàng rực rỡ hơn!
Trước tình thế ép buộc, Ninh Bắc đành thỏa hiệp.
Hôm ấy, Thần cốt vốn thuộc về hắn, lại bị phụ thân tàn nhẫn móc ra, cấy vào trong thân thể đệ đệ Ninh Vô Khuyết.
Nhờ vào công dụng của Thần cốt, kỳ độc từng tồn lưu trong thân thể Ninh Vô Khuyết nhanh chóng được hóa giải, chuyển nguy thành an!
Còn Ninh Bắc, vì mất đi Thần cốt, căn cơ bị tổn hại, tu vi từ Ngũ cảnh tụt xuống Nhất cảnh, từ đó mất đi hào quang của một thiên kiêu!
Mấy năm sau đó, đệ đệ như diều gặp gió bay cao vạn trượng, còn ca ca thì trở thành trò cười thiên hạ, cảnh ngộ hai người trái ngược hoàn toàn!
Ninh Bắc từng nghĩ rằng, bản thân đã hy sinh như vậy, người nhà hẳn sẽ nhớ đến ân tình của hắn. Nhưng kết quả lại là phụ mẫu ngày càng lạnh nhạt và hờ hững, hết thảy yêu thương đều dồn cả cho Ninh Vô Khuyết.
“Bắc nhi, mấy năm nay đệ đệ của ngươi tiến bộ thần tốc, còn ngươi là ca ca, lại cứ giậm chân tại chỗ, phụ thân thật sự quá thất vọng về ngươi rồi!”
“Phụ thân, hài nhi sẽ cố gắng, chỉ là từ sau lần đó, hài nhi thật khó để đột phá tu vi…”
“Nghiệt súc! Đó chẳng qua chỉ là lời ngụy biện cho sự vô năng của ngươi mà thôi!”
Sau khi bị phụ thân mắng chửi một trận, Ninh Bắc trong lòng thất thần, lặng lẽ đi tìm mẫu thân, mong rằng có thể nhận được một chút quan tâm, nào ngờ những lời của mẫu thân lại như lưỡi dao, đâm thẳng vào tim hắn:
“Bắc nhi, ngươi nên học hỏi nhiều từ đệ đệ ngươi, giờ ngươi chẳng còn chút dáng vẻ nào của ca ca nữa. Mẫu thân đã phải chịu khổ mười tháng mang thai mới sinh ra ngươi, là để nhìn thấy ngươi mạnh mẽ trưởng thành, hiên ngang như phụ thân ngươi, chứ không phải biến thành một phế vật buông xuôi như thế này.”
“Mẫu thân, hài nhi từng là niềm kiêu hãnh của người mà…”
“Ngươi nói rồi đó, là đã từng mà thôi…”
Liên tiếp bị đả kích, Ninh Bắc sống trong gia tộc ngày càng mỏi mệt và dằn vặt, trái tim từng nóng bỏng của hắn dần lạnh lẽo, mất đi hy vọng vào cuộc sống. Đến cuối cùng, hắn mới hiểu ra — năm đó khi bị móc đi Thần cốt, hắn đã chết rồi.
Mà kẻ giết chết hắn, chính là những người thân cận nhất mà hắn tin tưởng nhất!!!
Sau khi tiêu hóa xong đoạn ký ức ấy —
Ninh Bắc không khỏi cảm thấy bi thương thay cho nguyên chủ.
“Aiz... vắt chanh bỏ vỏ, lại còn quay ra trách mắng con mình vô dụng.”
“Đây là loại cha mẹ gì vậy chứ?!”
Ninh Bắc tuyệt đối không muốn kế thừa bi kịch của nguyên chủ. Trong tình huống như thế này, có bối cảnh mạnh đến đâu cũng vô dụng, cứ cách ba bữa lại bị mắng chửi, sống chẳng khác gì chuột qua đường, thật là quá đỗi ức chế!
Hắn muốn nghịch tập!
Ngay lúc đó, trong đầu vang lên một thanh âm máy móc lạnh lùng:
【Đinh! Chúc mừng ký chủ kích hoạt Hệ Thống Dưỡng Thành Tà Thần!】
Hệ Thống Dưỡng Thành Tà Thần?
Ninh Bắc ngẩn người, sau đó lập tức mừng như điên.
Tốt! Tốt lắm! Quả nhiên là bàn tay vàng tiêu chuẩn của người xuyên không!
Chỉ là... cái hệ thống này nghe tên đã thấy chẳng phải con đường chính đạo gì rồi...
“Thống tử, mau nói chức năng của ngươi!”
【Đinh! Bổn hệ thống chuyên dụng để bồi dưỡng ký chủ trở thành Tà Thần! Nay đã phát thưởng gói quà tân thủ, mời ký chủ nhận lấy!】
“Được được, đúng là phúc lợi cơ bản của người xuyên không mà.” Ninh Bắc xoa tay, vẻ mặt hớn hở định xem qua gói quà tân thủ, thì sau lưng bỗng truyền đến một âm thanh “ư ư” đầy yếu ớt.
“Má ơi!”
Hắn giật mình, quay đầu nhìn lại, lập tức sửng sốt đến há hốc mồm.
Trên giường không biết từ lúc nào đã có một thiếu nữ vận váy hồng nằm đó, thân thể mềm mại mê người bị dây đỏ trói lại theo một tư thế kỳ lạ. Nàng vừa mới tỉnh lại từ cơn hôn mê, trông vô cùng hoảng loạn, đôi mắt to long lanh như nước đọng đầy lệ, miệng bị nhét một mảnh giẻ, chỉ có thể phát ra tiếng rên rỉ mơ hồ.
Khung cảnh thật sự... quá mức tà mị!
Nhìn một màn như vậy.
Nội tâm Ninh Bắc thét gào không ngừng!
Ai mà hiểu chuyện như vậy, lại để mỹ nhân thế này nằm sẵn trên giường ta cơ chứ?
Thật là... hiểu chuyện quá đi mất!
“Khoan đã, ngươi là... Tiểu Ngọc?”
Ninh Bắc bước tới gần, nhận ra thiếu nữ áo hồng ấy chính là Tiểu Ngọc.
Nàng là một tỳ nữ trong vương phủ, ai nấy đều gọi nàng là Tiểu Ngọc, từ nhỏ đã vào phủ hầu hạ, năm nay vừa tròn mười tám.
Ấn tượng của Ninh Bắc về nàng vô cùng sâu sắc — tuổi còn nhỏ, dung mạo đáng yêu như thiếu nữ mười ba mười bốn, nhưng lại sở hữu một thân hình... bá đạo, hoàn toàn phù hợp với thiết lập “mặt học sinh thân phụ huynh... gì đó” trong truyền thuyết.
Nhìn thấy Tiểu Ngọc vẻ mặt lo lắng, dường như muốn nói gì đó, Ninh Bắc liền thử tháo mảnh giẻ đang nhét trong miệng nàng ra.
Ngay khi mảnh giẻ được gỡ xuống, việc đầu tiên nàng làm không phải là la lớn cầu cứu, mà là vội vàng nói với vẻ mặt vô cùng khẩn trương:
“Thế tử điện hạ, ngài trúng kế rồi, mau chạy đi!”
“Hả???” Ninh Bắc còn chưa kịp phản ứng, cửa phòng vốn đang đóng chặt bỗng bị một cước đạp tung.
Ngay sau đó là một tiếng nữ tử tức giận vang lên:
“Như Yên, quả nhiên là bọn họ đang ở đây!”