- Sư phụ, tình huống của Giang sư đệ không đúng lắm.
Lộ Gian đi vào trong đình, nhẹ giọng mở miệng.
- Muốn hỏi cái gì, trực tiếp hỏi.
Tửu Trung Thiên tựa ở cột gỗ trong đình.
Lộ Gian là đệ tử đắc ý nhất của hắn.
Đầu óc không kém như thế.
Hắn ở đây, tình huống Giang Lan thế nào, còn có ai rõ ràng hơn hắn?
- Sư đệ học được Trảm Long Kiếm thật sự không có vấn đề gì sao?
Lộ Gian cực kỳ tò mò về chuyện này.
Luôn cảm giác là người này đang chuẩn bị cho vị hôn thê.
- Có vần đề.
Tửu Trung Thiên nhìn Giang Lan và Tiểu Vũ, nói.
- Nhưng người ta không quan tâm như ngươi nghĩ/
Tửu Trung Thiên đúng là không hiểu nhiều. Tiểu Vũ biết Giang Lan luyện Trảm Long Kiếm, nàng không tức giận, cũng không trách tội, mà là bắt đầu học Trảm Long Kiếm.
Đây là chuyện mà tất cả mọi người không đoán ra được.
Tiểu Vũ giống như lời của Thanh Trúc nói, mặc dù có khó chịu, có cảm giác không tình nguyện.
Nhưng cuối cùng vẫn cố gắng chấp nhận.
Còn về Giang Lan.
Học được Trảm Long Kiếm, hắn còn tưởng là vì chém Long.
Nhưng lúc nhìn đến một kiếm kia, hắn phát hiện bản thân đã sai rồi.
Trong kiếm của Giang Lan không hề có ý muốn trảm Long chút nào.
Giống như trực tiếp biết được.
Không cần bất kỳ ý niệm nào.
Rất không hợp lý, nhưng đối với Trảm Long Kiếm thì vô cùng hợp lý.
Lúc hắn học được Trảm Long Kiếm, cũng không hợp lý như vậy.
Người trong cuộc không quan tâm?
Lộ Gian cảm thấy hiểu ra.
Nhưng nếu có cơ hội thì hắn vẫn muốn trò chuyện với Giang Lan một chút, cũng không nói nhiều.
Nếu nói nhiều, dễ làm cho đối phương cảm thấy áp lực.
- Sư phụ, đây là danh sách mà Đệ Nhị Phong đưa đến, nếu không có vấn đề thì trong hai năm này sẽ bắt đầu.
Lộ Gian đưa một tờ giấy cho Tửu Trung Thiên.
Tửu Trung Thiên nhìn thoáng qua, sau đó đốt cháy tờ giấy kia.
Không nói câu nào.
Lộ Gian hiểu ra, lùi xuống.
…
Giang Lan ngồi ở trên mặt hồ, hắn trên người có kiếm quang của Trảm Long Kiếm.
Đây là ánh sáng xuất hiện khi hắn mô phỏng Trảm Long Kiếm.
Ánh sáng lấp lóe thật lâu, Giang Lan cố gắng đi vào trong đó để nhìn thấy cảnh tượng nông phu đối mặt với Yêu Long.
Nhưng dù hắn cố gắng thế nào đi nữa cũng không thể quan sát được.
Ngay khi hắn muốn đổi qua cách khác, bỗng nhiên có một vệt ánh sáng khác lóe lên.
Là ở chỗ Tiểu Vũ.
Nhìn qua, hắn phát hiện trước người nàng có một quyển sách.
Ánh sáng từ cuốn sách đó tỏa ra.
Nhìn thấy luồng ánh sáng này cộng minh lên Trảm Long Kiếm, kiếm ý trong tay Tiểu Vũ cũng có ánh sáng phụt ra.
Rất nhanh, trên mặt hồ có sự thay đổi.
Hồ nước bị đất đai bao phủ, xung quanh bị nhà cỏ đè lên.
Nhà cỏ có vườn, trong vườn có gia súc.
Một căn nhà cứ thế hiện ra.
Từ đầu thôn đến cuối thôn.
Đầu thôn có hai cây.
Một là cây liễu, cây kia cũng là cây liễu.
Sau đó Giang Lan đưa ánh mắt sang bên canh, lúc này, có một lão nông dân cầm cái cuốc đi về phía sau núi.
Trong nháy mắt khi nhìn đến người này, Giang Lan có một loại cảm giác, đó là cảm giác siêu việt.
Dường như đối phương đã dung nhập vào trời đất.
- Là hắn.
Giang Lan biết, người nông phu này chính là người đã khai sáng Trảm Long Kiếm.
Theo chân đối phương đi về phía trước, bọn họ cũng nhìn đến cảnh tượng xung quanh đang thay đổi.
Dùng nông phu kia là trung tâm để thay đổi.
Tiểu Vũ cảm thấy ngoài ý muốn, nàng không ngờ mình có thể nhìn được cảnh tượng trong sách.
Yêu Long càng khó hiểu hơn.
Chuyện gì đang diễn ra?
Nhưng không ai mở miệng hỏi, bọn họ đều đang nhìn vị nông phu này.
Đây là một lão nông dân còng lưng.
Trên người mặc áo gai vải thô.
Hắn đón gió đi về phía trước, dường như muốn dung nhập vào trong gió.
Mỗi hành động của hắn làm người ta có cảm giác như đại đạo tự nhiên.
Hắn đào thảo dược ở sau núi.
Giống như muốn chữa bệnh cho ai đó.
Một lúc sau.
Trời trở nên tối sầm, mây đen kéo đến.
Lão nông dân đang hái thảo dược sợ hãi.
Hắn vứt cuốc trong tay xuống, cũng vứt luôn thảo dược.
Nhanh chóng chạy về phía thôn làng.
Lôi đình đánh bừa bãi, hồng thủy đánh đến.
Lão nông dân chạy rất nhanh, nhưng hắn tuổi đã cao, cuối cùng vẫn không phải người trẻ tuổi.
Trên đường, hắn té ngã một cái, nhưng cũng không hề do dự, bò dậy chạy tiếp về phía thôn làng.
Giang Lan nhìn lão nông dân, nhíu mày.
Yêu Long sao?
Đây là điều đầu tiên mà hắn nghĩ đến.
Yêu Long dẫn động khí tượng, tạo ra hồng thủy.
Cần phải có thực lực rất mạnh.
Lúc này, lão nông dân chạy về thôn làng, thôn làng yên tĩnh nay bị nước mưa nhấn chìm một phần.
Gió lớn gào thét, một con độc giác cự long xoay quanh trên cao.
Lão nông dân đi ra khỏi phòng, ầm vang phá nát, một bà lão ôm đứa trẻ bị thương chạy ra khỏi nhà kịp thời.
Nhìn thấy bà lão, lão nông dân muốn chạy đến đón.
Nhưng đúng lúc này, Yêu Long từ trên trời giáng xuống.
Hoành tảo tứ phương.
Một số thôn dân chết trong nháy mắt, có một số bị Yêu Long nuốt.
Mà Yêu Long đang di chuyển về phía bà lão, há miệng nuốt bà lão và đứa trẻ trong ngực.
Lão nông dân hoảng loạn vọt về phía trước.
Nhưng Yêu Long bay lên cao, bay về phía đầu thôn.
Không hề do dự chút nào, lão nông dân cầm đao bổ củi, đuổi về phía đầu thôn.
Trên đường, nhìn thấy phòng ở bị phá nát, hắn thút thít.
Những đứa trẻ ngã xuống đất, máu thịt be bét.
Súc vật trốn bốn phía, kinh hãi.
Không hề dừng lại, lão nông dân đuổi đến đầu thôn.
Lúc này, hắn nhìn thấy Yêu Long há miệng, nuốt mấy người vào bụng.
Không chỉ có vậy, Yêu Long còn muốn nuốt mấy đứa trẻ đầu thôn.
Trong chớp mắt, trẻ con ít đi một nửa.
Lão nông dân trợn tròn mắt, vọt đến.
Ngay giây phút sống còn, hắn lôi được đứa trẻ cuối cùng về.
Bảo vệ ở sau lưng.
Yêu Long có chút ngoài ý muốn, nó nhìn lão nông dân một chút, trong ánh mắt có sự khinh thường.
Sau đó nó ở giữa không trung xoay quanh một vòng, phóng đến chỗ lão nông dân.
Đứa bé kia hốt hoảng túm tay ông, như muốn lôi kéo lùi về sau.
Nhưng không kéo được.
Lão nông dân cũng biết kết cục của mình.
Nhưng hắn không cam lòng.
Yêu Long chưa trừ diệt, sao có thể yên bình?
Đời đời kiếp kiếp sống dưới bóng của Yêu Long, tham sống sợ chết, bao nhiêu người táng thân ở miệng Long?
Hôm nay, hắn muốn trảm long.
Trong chớp nhoáng này, lão nông dân nhớ lại cuộc đời mình, trời đất thay đổi, thành hình trong lòng hắn.
Trong mắt hắn chỉ có Yêu Long và giới hạn sống chết, có lẽ có thể vượt qua được ràng buộc, đó là một loại minh ngộ tự nhiên.
Hắn giơ đao bổ củi lên.
Lúc này, lão nông dân đứng thẳng lưng, lưng không còng, đỉnh thiên lập địa.
Giây phút này, lôi ý đan xen, kiếm ý hiện ra.
Yêu Long kiêu ngạo không ai sánh bằng cảm thấy sợ hãi trong giây lát, sau đó bắt đầu bối rối.
Nó hoảng hốt muốn chạy.
Nhưng kiếm sao không chém ra?
Sinh mệnh của lão nông dân đang trôi đi, dường như hóa thành lực lượng truyền vào đao bổ củi, nổ lực chém ra một đao.
Yêu Long sợ hãi, nó quay đầu nhìn.
Nhưng lần này, nó không có quay đầu.
Oanh!
Một kiếm chém Yêu Long thành hai nửa.
Sinh cơ biến mất.
Lão nông dân duy trì tư thế cầm kiếm, hoàn toàn chết đi.
Áo gai trên người hắn dường như thêm lộng lẫy.
Chứng kiến mọi thứ.
Ầm!
Hình ảnh tan vỡ trong nháy mắt.
Giang Lan vẫn ngồi trên mặt hồ.
Không biết đang tự hỏi gì ở trong lòng.
Mà Tiểu Vũ bên cạnh đang duy trì sự bình tĩnh, nhưng tay cầm kiếm hơi run rẩy.
Nàng nhắm mắt lại, giấu sự kinh hoàng đi.
Vừa rồi lão nông dân chém ra một kiếm, nàng cảm thấy e ngại.
Quá khủng bố.
Yêu Long xoay quanh giữa không trung, trong lòng nó càng e ngại hơn.
Nhưng nó không hề mở miệng, cũng không biểu hiện ra ngoài.