Bế Quan Ngàn Năm, Bạn Gái Dao Trì Mời Ta Rời Núi

Chương 142: Tạo thế chân vạc

Chương Trước Chương Tiếp

Giang Lan nhìn Tiểu Vũ.

Tiểu Vũ cũng nháy mắt nhìn Giang Lan.

Một người không hiểu, một người nghi ngờ.

Giang Lan khó hiểu, vô duyên vô cớ, sao Tiểu Vũ lại nói câu này?

Trong tình huống bình thường, ai sẽ nói, ta dạy cho ngươi viết chữ?

Câu nói này làm cho bản thân có vấn đề.

Mà câu nói này làm cho hắn ngây người.

Hắn nhớ đến chuyện ở Đệ Ngũ Phong.

Nếu như biết được chữ sẽ mãi mãi ở đó, chắc chắn hắn sẽ không viết, mà trực tiếp xuống núi.

Đáng tiếc, bây giờ biết đã chậm, mấy chữ kia sẽ treo ở Đệ Ngũ Phong bao lâu cũng là một ẩn số.

Điều may mắn duy nhất chính là không phải ghi tên.

Không ai biết mấy chữ kia là do hắn viết, ngoại trừ Diệu Nguyệt sư thúc.

- Ông trời đền bù cho người cần cù, không phải sư đệ viết sao?

Tiểu Vũ mở miệng hỏi.

Giang Lan nhìn Tiểu Vũ một chút, sắc mặt không hề thay đổi chút nào.

Sau một lát, hắn lắc đầu nói.

- Sư tỷ nhận nhầm người.

Nói xong, hắn nhắm mắt lĩnh hội Trảm Long Kiếm.

Hắn cần hiểu được kiếm ý trong đó, để kiếm trong tay không ảnh hưởng đến uy lực của Trảm Long Kiếm.

Nhưng hắn không làm được, hắn cũng không biết làm thế nào.

Giống như lời của sư bá Đệ Bát Phong.

Không thể dạy được kiếm ý, chỉ có thể tự mình lĩnh ngộ.

Người khác có thể chỉ cho mình phương hướng, chỉ có một ít kiến thức mà thôi.

Tửu Trung Thiên cho hắn kiếm ý, chính là như vậy.

Hắn chỉ cho Giang Lan tham khảo, không cho Giang Lan học theo hắn.

Sau khi nhắm mắt lại, Giang Lan đặt sự chú ý vào thanh kiếm trên tay.

Đây là kiếm gỗ, một thanh kiếm gỗ không có bất kỳ uy lực gì.

Bây giờ hắn muốn truyền lực lượng cho kiếm, truyền ý vào kiếm tâm.

Để cho một thanh kiếm không có uy lực, chém ra uy lực kinh thiên.

Rất khó, nhưng đã có phương hướng, thì có khả năng.

Tiểu Vũ nhìn Giang Lan nhắm mắt lại, hơi nghi ngờ, nàng nhận nhầm sao?

Cảm giác không giống.

Cẩn thận suy nghĩ, Tiểu Vũ hiểu ra.

Sau đó nàng không nói thêm gì nữa, cũng không suy nghĩ thêm.

Nàng cầm kiếm ý trong tay.

Đây là kiếm ý của Trảm Long Kiếm.

Sử dụng kiếm ý này thì có khả năng lĩnh ngộ ra Trảm Long Kiếm.

Giống với việc nàng có cái chìa khóa.

Nhưng có lẽ vẫn rất khó, dù sao, sư phụ đã từng nói với nàng, toàn bộ Côn Luân chỉ có mình sư bá Đệ Bát Phong biết Trảm Long Kiếm.

Ít nhất mặt ngoài là như vậy.

Thực tế như thế nào, không ai biết được.

Nếu học được Trảm Long Kiếm, cũng chẳng có bất kỳ uy thế gì truyền ra.

Không sử dụng thì không ai biết.

Trên Côn Luân có nhiều đệ tử như vậy, có thêm một người học được, cũng không phải là chuyện hiếm lạ gì.

Không có người học được, cũng bình thường.

Trước mắt thì không có người nào nói mình học xong Trảm Long Kiếm.

Giang Lan biết Trảm Long Kiếm, cũng chỉ có rất ít người biết.

Trong các đệ tử, vốn chỉ có Tiểu Vũ biết.

Bây giờ còn có thêm vài người Đệ Bát Phong cũng biết.

Có lẽ không bao lâu, bên ngoài thì Giang Lan sẽ là người thứ hai trên Côn Luân biết Trảm Long Kiếm.

Bây giờ được tính là người biết Trảm Long Kiếm trong bóng tối.

Mặt trời chói chang, chiếu rọi đáy nước hồ.

Mặt hồ bình tĩnh, có một trận gió nhẹ thổi qua, mặt hồ cũng xuất hiện gợn sóng.

Lúc này, Giang Lan cảm giác bản thân ở trên mặt hồ, mà trước mặt hắn có một con Yêu Long.

Lúc này, Giang Lan nhìn Yêu Long, trầm mặc không nói.

- Nhân loại, chỉ bằng ngươi? Ngươi lấy cái gì chém ta?

Giọng nói của Yêu Long vang lên.

Lúc này, Yêu Long xoay quanh giữa không trung.

Nó nhìn Giang Lan, trong mắt vẫn là sự khinh thường như trước, không ngừng tràn ra.

- Nhân loại, có phải ngươi rất bất ngờ không? Ngươi nghĩ ta chỉ là tưởng tượng trong lòng ngươi mà thôi? Ngây thơ. Chỉ cần ngươi đến gần hồ nước, sẽ bị ảnh hưởng bởi thiên phú của ta. Nơi này là nội tâm của ngươi, nhưng cũng là nơi bị ta phong toả. Ta không rời đi, ngươi cũng không thể đi.

Nhân loại. . .

Giọng nói của Yêu Long có sự tức giận, thậm chí sắc mặt có chút dữ tợn.

- Khuất phục ở trước mặt ta, quỳ rạp xuống trước long uy đi. Chỉ cần ngươi mở miệng khẩn xin ta tha thứ. Ta sẽ buông tha cho ngươi.

Vừa dứt lời, mặt hồ xung quanh đã sôi trào.

Uy thế liên tục xuất hiện ở bốn phía, nhưng Giang Lan lại làm như không thấy.

Hắn nhìn kiếm gỗ trong tay, đang tự hỏi làm thế nào mới có thể chém ra được Trảm Long Kiếm có chân ý. Ý nghĩ giết Long hay là sự căm hận?

Nếu như cần cả hai, hắn rất khó làm được.

Tim của hắn không có căm hận, kiếm trong tay cũng không có sát ý.

Giết người không cần phải có sát ý.

Trảm Long Kiếm cũng không cần có sự hủy diệt.

Những thứ này không phải là phương hướng mà hắn muốn đi.

Ngao!

Một tiếng Long ngâm vang lên, hồ nước phun trào, sóng nước lăn lộn.

- Nhân loại, ngươi dám xem thường ta?

Yêu Long phẫn nộ, giọng nói chấn thiên động địa.

Nghe được lời này, Giang Lan ngẩng đầu nhìn Yêu Long một chút, hắn há hốc mồm, lần đầu nói chuyện với Yêu Long.

- Tiền bối, vãn bối không có ý mạo phạm.

Yêu Long nhìn Giang Lan, có chút ngoài ý muốn.

Nó điều động mọi thứ xung quanh, nhưng duy nhất không thể điều động cảnh vật quanh người tên kia.

Một tấc vuông đó, hoàn toàn bình ổn như trước.

Không có chút sơ hở nào đề lợi dụng.

Ít nhất thì nó không có cách nào sử dụng.

Sau đó, Yêu Long làm sóng biển lắng lại, xoay quanh giữa không trung, lạnh lùng nhìn Giang Lan.

Nó không có cách nào bắt đối phương.

Nhưng nếu đối phương muốn đi ra ngoài, cũng không dễ dàng như vậy.

Vậy thì cứ hao tổn lẫn nhau đi.

Ngược lại nó muốn nhìn xem ai có thể làm tổn thương ai.

Chỉ cần làm trái tim đối phương hoảng hốt, thắng lợi sẽ thuộc về nó.

Giang Lan cũng không hề quan tâm, hắn nhìn kiếm trong tay, tiếp tục trầm mặc.

Kiếm ý.

Hắn muốn làm thế nào mới tạo ra linh hồn cho kiếm?

Trảm Long Kiếm không ngừng xuất hiện ở trong đầu của hắn.

Là đang mô phỏng lại một kiếm này.

Hắn muốn thông qua sự mô phỏng, tìm hiểu tâm niệm của người khai sáng Trảm Long Kiếm.

. . .

Bên ngoài, Tiểu Vũ đang lĩnh ngộ Trảm Long Kiếm bỗng mở mắt ra.

Nàng có thể cảm giác được, lần lĩnh ngộ này đã qua bảy ngày.

Có thu hoạch, nhưng cũng giống như không có thu hoạch.

- Ừm?

Nàng nhìn thấy Giang Lan ở bên cạnh đang nhắm mắt.

Nhưng xung quanh có một loại lực lượng kỳ quái.

- Giống như lực lượng của Yêu Long.

Trên người Giang Lan có lực lượng nhàn nhạt của Yêu Long.

Đây không phải là lực lượng bình thường, mà là một loại thiên phú nào đó.

- Thiên phú của Yêu Long, tâm thần vạn tượng? Tâm cảnh của sư đệ không thầm thường, có lẽ thiên phú của Yêu Long không có tác dụng gì với hắn. Nhưng cụ thể thế nào cũng không biết. Thử vào xem sao, ta áp chế với nó, có lẽ có thể đi vào.

Tiểu Vũ cầm kiếm ý Trảm Long Kiếm trong tay.

Đưa theo cả kiếm ý vào cùng.

Lực lượng Chân Long của Tiểu Vũ đánh úp đến, sau đó nàng đi lên mặt hồ.

Đi theo lực lượng của Yêu Long.

Sau đó nàng thấy được Yêu Long đang xoay quanh giữa không trung, và Giang Lan đang ngồi trên mặt hồ suy nghĩ.

Nàng không mở miệng, khoanh chân ngồi trên mặt hồ, tiếp tục tham ngộ kiếm ý.

Ngay khi lực lượng của Tiểu Vũ đi vào, Yêu Long đã nhận ra nguy cơ.

Không phải đến từ Chân Long.

Mà là kiếm ý Trảm Long Kiếm trong tay nàng.

Nhưng nhìn thấy đối phương không có động tác gì, nó cũng giả vờ như không nhìn thấy.

Bây giờ, cả ba phía đều trầm mặc.

Xem ai nhịn không nổi trước.

Yêu Long cũng không e ngại hai bên.

Bọn họ không thể làm gì được nó.

Nó cần phải đứng ở thế bất bại.

. . .

Bên ngoài, Tửu Trung Thiên uống rượu, nhìn Giang Lan và Tiểu Vũ.

Hắn chỉ nhìn thoáng qua, sau đó không còn quan tâm.

Giang Lan có thể lĩnh ngộ chân ý Trảm Long Kiếm hay không thìhắn không biết, nhưng hắn không thể dạy cho Giang Lan.

Trảm Long Kiếm không giống với tu luyện.

Chuyện tu luyện không đến phiên hắn dạy.

Chương Trước Chương Tiếp

Combo 100 lượt đọc giảm 20%👉
Combo Full lượt đọc giảm 38%👉

Thành viên bố cáo️🏆️

🔊️Bình luận (0) - 🎫Đề cử (0)