Bế Quan Ngàn Năm, Bạn Gái Dao Trì Mời Ta Rời Núi

Chương 141: Trảm long chân ý

Chương Trước Chương Tiếp

Người khai sáng Trảm Long Kiếm là nông phu, có lẽ không phải Tu Chân Giả.

Nếu không có tu vi, sao hắn chém đươc Long?

Trừ phi chém một ấu Long.

Nhưng dù là một ấu Long đi nữa, một người bình thường cũng khó mà chém chết được.

Đối với uy lực chân chính của Trảm Long Kiếm, Giang Lan không biết.

Nhưng có thể xác định được một chút.

Trảm Long Kiếm có thể tạo thương tổn vô cùng lớn cho long tộc.

Còn những loại Yêu khác thì không được.

Với trình độ học tập bây giờ của hắn, chỉ có thể trảm Long cùng giai.

Mà cũng không thể chém chết trong một kiếm.

Nhưng ưu thế rất rõ ràng.

Long cùng giai, có lẽ không chém chết được.

Nhiều nhất chỉ có thể chém được mười kiếm.

Nhưng nếu Long có bí pháp vượt cấp, không biết có ảnh hưởng đến uy lực được không.

Nếu như có thể không cần sợ bí pháp, vậy thì dùng Trảm Long Kiếm với cùng giai là tốt nhất.

Nhất là tiêu hao ít.

Đối với kẻ địch chân chính, hắn yêu cầu một kích giết địch ngay.

Nên lúc không cần để lại người sống, hắn sẽ dùng Cửu Ngưu Lực để giết địch.

Nếu như chặn giết Long Tộc cũng vậy.

Dùng cách nhanh nhất để giải quyết kẻ địch.

Tránh cho đêm dài lắm mộng.

Mặc kệ kẻ địch thế nào, mạnh yếu ra sao.

Hắn cũng không khinh thường.

Bởi vì khinh thường sẽ làm cho bản thân phải nhận hậu quả trí mạng, ví dụ như những kẻ địch lúc trước từng khinh thường hắn.

Đều phải trả giá vì bản thân.

- Đúng là đã học xong.

Giọng nói của Tửu Trung Thiên vang lên.

Hắn nhìn rõ ràng, Giang Lan đã học xong Trảm Long Kiếm, nhưng không hiểu Trảm Long Kiếm.

Không thể nào phát huy lực lượng trảm Long chân chính.

Tiểu Vũ há to miệng, nàng cảm giác rất rõ ràng.

Trảm Long kiếm rất nguy hiểm, nhìn dáng vẻ này, Giang Lan còn chưa phát huy được uy lực chân chính.

Vậy nếu hắn phát huy được thì sao?

Nàng có thể ngăn cản sao?

Nhìn trong điển tịch, một nông phu bình thường có thể dùng một kiếm chém Long, nếu không có lửa thì làm sao có khói.

Bây giờ, Tiểu Vũ cảm giác Giang Lan là một nhân vật nguy hiểm.

Xem ra, nàng cũng muốn học.

- Nói ra cảm giác của ngươi.

Tửu Trung Thiên nhìn Giang Lan, sau đó đi về đình nhỏ.

Giang Lan đi theo phía sau, Tiểu Vũ cũng đi theo.

Nàng muốn nghe, dù sao nàng cũng đến đây học Trảm Long Kiếm.

Đã học được một năm.

Yêu Long thấy đám người Giang Lan rời đi, lúc này hắn đã khôi phục tự do.

Hắn cũng phát hiện bản thân không cần chui về dưới đáy hồ.

- Tất cả mọi người xếp hàng khiêu chiến Yêu Long. Luyện một chút đi.

Giọng nói của Tửu Trung Thiên vang lên.

Lúc này, một trận reo hò vang lên.

- Ta trước, ta mới học thuật pháp, muốn thử uy lực.

- Ta trước, vừa rồi ta bị các ngươi đánh mặt, ta muốn tìm lại mặt mũi.

- Ta là sư muội, ta trước.

Giang Lan nghe được những người kia nói chuyện, hơi kinh ngạc.

Chẳng lẽ những người này điên rồi?

Phải biết, Yêu Long không bị khống chế.

Mà lại có thực lực kinh người, những người này chỉ là Nguyên Thần Kỳ, Phản Hư Kỳ, hoàn toàn không đủ Yêu Long đánh hai lần.

Nếu không cẩn thận, sẽ bị trọng thương.

Hắn dám ra tay, là vì bên người còn có phong chủ Đệ Bát Phong ở.

Mà những người kia, có lẽ không được bảo vệ.

Sau đó, hắn không quan tâm bên kia nữa, bây giờ Giang Lam cần trả lời vấn đề của sư bá.

- Lúc xuất kiếm, cảm giác cả người đối phương đều có sơ hở. Có loại ảo giác có thể chém giết nó. Nhưng tuyệt đối không thể đánh giết. Nhưng uy lực thì mạnh hơn những thuật pháp khác rất nhiều.

Nói đến đây, Giang Lan dừng lại, sau đó tiếp tục nói.

- Lúc chém xuống, có loại cảm giác vô lực. Dường như không có cách nào chém ra Trảm Long Kiếm chân chính.

- Rất bình thường.

Tửu Trung Thiên ngồi trong đình, uống một hớp rượu, nói.

- Lúc ra tay, ngươi muốn giết Yêu Long không?

- Chưa từng nghĩ đến.

Giang Lan lập tức nói.

- Vậy ngươi đang nghĩ cái gì?

- Chỉ muốn chém ra một kiếm, thử uy lực của nó.

- Còn nhớ rõ chuyện cũ kia

- Nhớ.

- Nông phu khai sáng một kiếm này, tại sao muốn chém Long? Hắn nghĩ như thế nào?

Trong nháy mắt khi nghe được câu, Giang Lan run lên.

Hắn giống như đã hiểu

- Kiếm của ngươi chỉ là một kiếm, trong đó không có ý, không có hồn.

Tửu Trung Thiên nhìn Giang Lan, nói.

Giang Lan cúi đầu, không nói gì.

Đúng là hắn biết không đơn giản.

- Nhưng ta rất tò mò, kiếm của ngươi không có sát ý, vậy sao học được Trảm Long Kiếm?

Tửu Trung Thiên có chút không hiểu.

- Chỉ nhìn qua một lần, sau đó đã biết.

Giang Lan nhẹ giọng trả lời.

Tửu Trung Thiên không hỏi nhiều.

Thật ra Tiểu Vũ rất ngạc nhiên, nàng đã nhìn mấy năm.

Nhưng không học được.

Trảm Long Kiếm không giới hạn hạn người có thể học tập.

- Thứ như kiếm ý, không có cách nào dạy, chỉ có thể chính mình lĩnh ngộ.

Tửu Trung Thiên vươn tay, sau đó ngưng tụ ra một thanh kiếm nhỏ.

Chỉ dùng kiếm ý đã ngưng tụ thành kiếm nhỏ.

Trong nháy mắt khi kiếm nhỏ này xuất hiện.

Tiểu Vũ vô ý thức lui lại.

Một cỗ nguy cơ trí mạng xuất hiện.

So với kiếm Giang Lan chém ra, mạnh hơn vô số lần.

Mà Yêu Long vốn đang ngược sát đệ tử Đệ Bát Phong, bịch một tiếng, trốn vào trong hồ.

Không chịu đi ra.

Những người khác ngược lại không có cảm giác gì.

Lúc này kiếm ý đã ngưng tụ thành một thanh kiếm nhỏ ở ngay trước mặt Giang Lan.

Hắn có thể cảm giác được rõ ràng, kiếm này ẩn chứa ý, mà cái ý kia làm cho kiếm trở nên lạnh thấu xương.

Đây là kiếm ý của Trảm Long Kiếm.

Giang Lan hiểu được chênh lệch.

Trảm Long Kiếm của hắn chỉ là Trảm Long Kiếm bình thường.

Mà kiếm của sư bá Tửu Trung Thiên, dùng tâm niệm kiếm ý, giống như vật chết được rót linh hồn, hoàn toàn không giống.

Như là sự chênh lệch giữa người bùn và người sống.

Sau khi Giang Lan cầm kiếm nhỏ, Tửu Trung Thiên lại nhắc nhở một câu.

- Nhớ kỹ, ngươi hiểu rõ kiếm ý tồn tại, chứ không phải là bắt chước kiếm ý của ta. Nếu không phải vậy, ngươi sẽ mãi mãi không thể dùng Trảm Long Kiếm chính thức được.

Sau khi Giang Lan cảm ơn, Tửu Trung Thiên nói với Tiểu Vũ.

- Nếu ngươi muốn học thì đi theo Giang Lan lĩnh ngộ.

- Cảm ơn sư bá.

Tiểu Vũ nói.

Nàng có chút sợ hãi, nhưng vẫn quyết định lĩnh ngộ một chút.

Nàng cũng nhận ra, sư bá giữ nàng lại là vì ngại mặt mũi của sư phụ thôi.

Hoàn toàn không có ý dạy dỗ nàng cho tốt.

Sư đệ vừa đến đã trực tiếp lấy kiếm ý ra.

Mặt mũi của sư phụ không đủ lớn.

Giang Lan và Tiểu Vũ rời khỏi đình.

Sau khi dặn dò xong, Tửu Trung Thiên không chào đón bọn họ nữa, không rời đi không được.

Tất nhiên bọn họ cũng sẽ không quấy rầy sư bá uống rượu.

Nhìn thấy sư bá nghiện rượu, Giang Lan có chút nghi ngờ, lúc ở khách sạn có mất mấy bình rượu, có phải liên quan đến vị sư bá này hay không?

Đi đến bên hồ, Giang Lan hiểu ra, nhưng chỉ biết bản thân thiếu cái gì mà thôi, không có nghĩa là hắn có thể bổ sung được đồ vật thiếu hụt.

Hắn để thanh kiếm nhỏ qua một bên, thuận tiện cho Tiểu Vũ lĩnh ngộ.

Hắn tạm thời không cần.

Mà hắn chỉ hiểu được kiếm ý trong đó, sau đó ngưng tụ ra kiếm ý của bản thân.

Vì thế, không cần cầm theo kiếm ý trên người trong thời gian dài.

Tiểu Vũ nhận kiếm ý Trảm Long Kiếm, nàng đưa kiếm gỗ cho Giang Lan mượn.

- Trước đó, sư bá từng nói, Trảm Long Kiếm không liên quan đến kiếm cần trong tay, sư đệ có thể dùng kiếm gỗ này.

Tiểu Vũ mở miệng nói.

- Cám ơn sư tỷ.

Nơi này có thể ngồi khoanh chân, Giang Lan và Tiểu Vũ ngồi bên hồ lĩnh ngộ.

- Nếu không nhờ sư đệ, có lẽ ta sẽ không gặp được kiếm ý này.

Tiểu Vũ cầm kiếm, giấu đi sự sợ hãi, sau đó nói với Giang Lan.

- Để báo đáp lại, ta dạy sư đệ viết chữ đi.

Nghe được câu này, Giang Lan vốn là đang tự hỏi, bỗng nhiên sửng sốt.

Hắn khó hiểu nhìn Tiểu Vũ.

Chương Trước Chương Tiếp

Combo 100 lượt đọc giảm 20%👉
Combo Full lượt đọc giảm 38%👉

Thành viên bố cáo️🏆️

🔊️Bình luận (0) - 🎫Đề cử (0)