Nguyên Hắc Sơ Quang trầm giọng hỏi, hào quang bảy màu đã bao phủ hơn phân nửa ý thức thân thể nàng ta, bản ngã sắp tiêu tan, nhưng trong lòng vẫn còn rất nhiều tò mò.
“Hửm?”
“Ngươi đang nói đột phá ý thức bản ngã à?”
Bạch Đông Lâm hiểu rất rõ tâm tư của Nguyên Sơ Hắc Quang lúc này, đã đến loại thời điểm này rồi, cũng chẳng sao cả, đúng lúc không có chỗ khoe khoang, nói ra một chút không có gì to tát.
Dù sao thì vị Nguyên Sơ Hắc Quang này cũng “tự nguyện” hiến thân vì đại kế, nhẫn nhịn chịu đựng hiu quạnh trong thời không bia đá, bế quan suốt biết bao nhiêu năm tháng vô tận, cũng coi như chịu nhiều vất vả đạt công lao lớn, có thể thỏa mãn nguyện vọng nhỏ nhoi – muốn chết một cách rõ rõ ràng ràng của nàng ta.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây