Bất Diệt Thần Vương

Chương 152: Đồng quy vu tận (1)

Chương Trước Chương Tiếp

Sắc trời dần tối, phía trên quảng trường bên ngoài tẩm cung vương hậu, có vô số lửa trại được dựng lên. Bày biện một ít ghế ngồi, tà ma hoặc đứng, hoặc ngồi đợi ở hai bên quảng trường, tất cả đều mong đợi nhìn cung điện trong tẩm cung vương hậu, bởi vì tiếp theo chính là chia ăn Minh Thai Chi Thân.

Về phần đám đệ tử Kim Ô Tông bị trói trong sân rộng, thì chỉ có một ít tà ma thực lực yếu ớt mới chú ý đám đệ tử Kim Ô Tông này.

- Sư huynh, có phải chúng ta, chúng ta lại bị Vương Khả lừa gạt hay không?

Một tên đệ tử Kim Ô Tông khóc thảm nói.

Sớm biết như vậy, còn không bằng lúc trước liều một cái, nói không chừng sẽ có kỳ tích? Coi như cuối cùng chiến tử, cũng coi là liệt sĩ chính đạo! Nhưng bây giờ tính là cái gì? Là chính chúng ta đầu hàng, kết quả đầu hàng còn bị tà ma ăn? Chuyện này xem như là liệt sĩ sao? Chuyện này sẽ biến thành tài liệu phản diện trên sách giáo khoa giảng dạy chính đạo mất! Đây là sỉ nhục!

Trương Thần Hư cũng không có quá hi vọng, hai mắt chỉ vô thần nhìn lên trời, bản thân từ khi đụng phải cái tên Vương Khả này, mẹ nó, không có một chuyện nào là hài lòng, vì sao chứ? Bản thân bày mưu tính kế năm đó đâu rồi? Vì sao chứ?

Không chỉ có mấy lần thua ở trong tay Vương Khả, bây giờ, đại lão chính đạo Nhiếp Diệt Tuyệt, cũng rơi vào ma đạo? Ai có thể nghĩ ra được? Ai có thể nghĩ tới chứ?

- Đây không phải là Thập Vạn Đại Sơn ta biết?

Trương Thần Hư mờ mịt nói.

Chúng đệ tử Kim Ô Tông đều lộ ra vẻ cực kỳ đau khổ!

Đúng lúc này, có một tiếng hô to truyền đến:

- Minh Ma đại hội bắt đầu!

- Tốt ...!

Nhóm tà ma đã sớm không nhịn được cùng hét to một tiếng.

Tất cả tà ma nhìn thấy, Nhiếp Diệt Tuyệt và Chu Hồng Y từ trong sân rộng đi tới. cả người Chu Hồng Y toàn mùi rượu, nhưng, giờ phút này trên mặt lại khá là vui vẻ.

- Buổi sáng hôm nay có vài đệ tử Ma Giáo chưa đến, hiện tại, đều đã đến đông đủ, ta lại giới thiệu lại một lần, vị này là Nhiếp Thanh Thanh, chính là đệ ngũ đường chủ Ma Giáo ta! Hôm nay đệ ngũ đường chủ mở Minh Ma đại hội, phàm là người nguyện ý tiếp nhận quà tặng của đệ ngũ đường chủ, thì từ nay về sau, nhất định phải tôn nàng như tôn ta, đợi chút nữa lấy được chỗ tốt, mà trở mặt không quen biết, thì đừng trách ta không khách khí!

Cả người Chu Hồng Y toàn mùi rượu tức giận kêu lên.

- Đường chủ yên tâm, chúng ta chắc chắn tuân lệnh!

Chúng tà ma mở miệng nói.

Vì có thể chia ăn công chúa U Nguyệt, tiếp nhận thân phận đệ ngũ đường chủ thì tính là cái gì? Rất nhiều tà ma trong chúng ta, ngày xưa cũng là chính đạo rơi vào ma đạo, chỉ là ngày xưa Nhiếp Diệt Tuyệt tàn sát ma đạo quá ác độc, mới nhất thời không tiếp thụ được mà thôi. Ma Tôn đã quyết định rồi, chúng ta nhiều nhất chỉ là một chút tức giận mà thôi, sửa lại là được chứ gì?

- Tốt, vậy thì mời đệ ngũ đường chủ nói vài câu?

Chu Hồng Y nhìn về phía Nhiếp Diệt Tuyệt.

Ngày xưa Nhiếp Diệt Tuyệt sát hại vô số đệ tử, Chu Hồng Y vì giúp nàng trải đường, có thể nói là đã rất nhọc lòng.

Nhiếp Diệt Tuyệt đi vào trong sân rộng, nhìn về phía Chu Hồng Y.

- Hồng Y ca ca!

Bỗng nhiên trong mắt Nhiếp Diệt Tuyệt lóe lên một cỗ nhu ý nói.

- Thanh nhi?

Vẻ mặt Chu Hồng Y trở nên vui vẻ.

Câu nói này của Thanh nhi là tha thứ ta sao?

- Ngươi còn nhớ thời điểm năm đó chúng ta là phàm nhân không?

Nhiếp Diệt Tuyệt giống như nhớ lại quá khứ, trong mắt lóe lên một cỗ nhu tình ngọt ngào.

Đang có rất nhiều tà ma đứng xem đấy, bảo nàng tới nói chuyện, tại sao lại nhớ lại quá khứ với ta?

Chu Hồng Y cũng không câu nệ tiểu tiết, tự nhiên phối hợp, chỉ cần Thanh nhi có thể hồi tâm chuyển ý, hình tượng tính là cái gì?

- Ta đương nhiên nhớ kỹ, năm đó Chu gia ta làm nghề y, Chu Hồng Y ta càng học thành tài từ sớm, chu du các nơi trong nhân gian, cứu chữa vô số, trừ được mấy trận ôn dịch, đến chỗ nào mọi người cũng gọi ta là Chu thần y, mà nàng . . . !

Chu Hồng Y nhớ lại nói.

- Ta là đại tiểu thư Nhiếp phủ, cha mẹ vì hôn sự của ta mà bận rộn, giúp ta giới thiệu vương công quý tộc, thế nhưng, thế nhưng ta nhìn ai cũng chướng mắt, một lần ta đi ngang qua khu dịch bệnh, thấy ngươi mệt đến mức nằm trên mặt đất, ta cho ngươi uống một chén nước, chuyện thứ nhất ngươi tỉnh lại không phải là cảm tạ ta, mà là tiếp tục xem bệnh cho mấy tên ăn mày! Hình ảnh kia đã khiến ta rung động thật sâu, ngươi có tâm tế thế cứu dân, ngươi là anh hùng trong lòng ta, ta không để ý đến gia tộc phản đối, chỉ muốn đi cùng ngươi, tế thế cứu dân, ta ở trên người ngươi thấy được một phần chân thành, một phần ái tâm, một phần chân tình!

Con ngươi Nhiếp Diệt Tuyệt hơi ướt át nói.

- Chuyện năm đó, đều đã qua!

Chu Hồng Y an ủi.

- Đúng vậy, cũng chẳng quay đầu lại được!

Trong mắt Nhiếp Diệt Tuyệt càng ngày càng ướt át.

- Cũng may, nàng và ta đều còn tồn tại, nàng và ta lại có thể tiến đến với nhau! Thanh nhi, chuyện đau lòng đa qua hãy để cho nó qua, hiện tại, có ta!

Chu Hồng Y tiến lên lau nước mắt cho Nhiếp Diệt Tuyệt.

Mặc dù nhóm tà ma ở xung quanh không kiên nhẫn được, nhưng không ai dám xen vào.

- Hồng y, ngươi có thể ôm ta một cái không?

Nhiếp Diệt Tuyệt có chút nức nở nói.

- Đương nhiên!

Chu Hồng Y lập tức vui vẻ duỗi ra hai tay.

- Không phải như vậy, mà là ngươi ôm ta từ phía sau, giống như ngày xưa chúng ta cùng ngắm hoa cải dầu ấy!

Mắt Nhiếp Diệt Tuyệt đỏ hồng, mong đợi nói.

- Được, được!

Chu Hồng Y vui mừng.

Rốt cục Thanh nhi cũng tiếp nhận mình, quá tốt rồi, quá tốt rồi, dù cho nơi này có rất nhiều tà ma nhìn cũng không sao. Thanh nhi của ta trở về rồi.

Chu Hồng Y vòng ra sau lưng Nhiếp Diệt Tuyệt, ôm chặt lấy nàng.

- Năm đó, ngắm hoa cải dầu, ngươi ôm ta, dạy ta luyện kiếm!

Nhiếp Diệt Tuyệt lấy ra một thanh trường kiếm.

Giống như đang nhớ về năm đó, giờ khắc này, tâm tình Chu Hồng Y hết sức hài lòng, rốt cục, rốt cục Thanh nhi của ta cũng đã trở về. Năm đó chính là nhu tình mật ý như vậy, chính là như vậy.

Chu Hồng Y chậm rãi nhắm mắt lại, nhớ lại sự ngọt ngào năm đó.

Chương Trước Chương Tiếp

Combo 100 lượt đọc giảm 20%👉
Combo Full lượt đọc giảm 42%👉

Thành viên bố cáo️🏆️

🔊️Bình luận (0) - 🎫Đề cử (0)