467: Phản đối vô hiệu
“Thật đúng trăn Myanmar, còn bên kia chính là một con trăn bình thường, hai con này cũng có giá trị đấy. Vì sao không có người lấy nó đi?” Nhìn xem hai con vật to này, Cổ Dục có chút nghi hoặc hỏi. Phải biết rằng, hiện tại trên thị trường thì trăn có phẩm chất tốt một chút đều đáng giá mấy chục ngàn. Tốt như Hoàng Kim Mãng này thì có thể bán mấy chục thậm chí là mấy trăm ngàn. Dựa theo trình độ của mấy người đồng nghiệp của Khổng Hạo Văn thì tại sao vẫn còn để lại thứ này. Vì sao lại để hai con vật có thể nói là đáng giá nhất trong sở thú ném lại ở đây???
“Bọn họ lấy cũng vô dụng, cấp trên đã nói rõ là cấm bọn họ mua bán, chúng ta muốn giúp bọn chúng tìm được nhà mới an toàn hơn. Nếu biết ai mà dám mua bán động vật thì sẽ nhẹ là bị phạt tiền, nặng thì chính là ngồi tù. Nên hai con vật này vì thế không có ai dám lấy!”
Nghe Cổ Dục thắc mắc, Khổng Hạo Văn cũng giải thích một câu.
Nghe Khổng Hạo Văn nói như vậy, Cổ Dục cũng đã hiểu. Những người đó sau khi cầm mấy thứ này về không phải tặng thì chính là giữ lại nuôi. Mà đối với hai con trăn này, thì người dám nuôi chúng cũng không nhiều lắm.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây