Giáo sư Hứa nghẹn ngào gật đầu, sau đó lại nhớ ra gì đó: “Cậu nói đôi mắt của nó như này là bởi vì trúng độc?”
“Ừ, trước đó không nói là vì cảm thấy chẳng có tác dụng gì cả, bây giờ nghĩ lại thì có lẽ trong này còn có điều gì đó kỳ lạ, các anh chú ý một chút.” Giọng nói của Dược Quán Tử càng ngày càng chậm, nói tới sau đó thì đã từ từ ngã xuống.
Giáo sư Hứa đỡ lấy ông ấy, run rẩy đưa tay ra thăm dò ở dưới mũi ông ấy, sau đó không nói tiếng nào, một lát sau mới nghe thấy được một tiếng thút thít, tôi nhìn qua thì thấy Thương Thần vẫn luôn cà lơ phất lơ đang chảy nước mắt, thấy tôi nhìn qua anh ta còn không được tự nhiên mà lau mắt: “Nhìn cái gì mà nhìn, ông đây bị cát bay vào mắt.”
Cái cớ cấp thấp như vậy chẳng ai muốn vạch trần, mọi người ở đây đều từng trải qua chuyện sống chết, mặc dù trong lòng có đau buồn nhưng cũng sẽ không lộ ra ngoài, chỉ là ai ai cũng đỏ mắt thu thập lại những chai chai lọ lọ kia của Dược Quán Tử, sau đó thương lượng chuyện sắp xếp thi thể của ông ấy như thế nào.
“Tôi muốn mang anh ta về.” Thương Thần vừa rồi còn không được tự nhiên đột nhiên nói.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây