Lão Yên lấy từ trong túi chống nước ra một thứ gì đó ném cho Mắt Ưng: “Đây là thiết bị hồng ngoại nhìn vào ban đêm, là hàng chính hãng của nước Mỹ, Trùng Cát có màu giống như cát vàng, ban ngày hiển nhiên không thể nhìn thấy nó, tranh thủ vào ban đêm, cậu đeo cái này vào mà quan sát, Trùng Cát tự nhiên sẽ lộ mặt.”
Mắt Ưng hưng phấn vuốt ve thiết bị hồng ngoại, khuôn mặt đỏ bừng.
Tôi lê chân qua bảo anh ta đưa thứ đó cho tôi nhìn thử, nhưng anh ta liền đẩy tôi ra, nói: “Cút qua bên kia, từ lâu tôi đã muốn có mấy thứ này, nhưng tiếc là chỉ có bộ đội đặc chủng của nước ngoài mới được trang bị, ko ngờ lão Yên lại có được thứ này, tôi phải cẩn thận nghiên cứu một chút.”
Khi nói điều này, anh ta nhìn tôi như thể đang đề phòng một tên trộm, sau đó quay lưng đi qua một bên.
“Lão Yên……” Tôi bước tới chỗ lão Yên đang hút thuốc, cười hì hì.
Ông ấy liếc nhìn tôi rồi xòe tay ra nói: “Không còn, chỉ có một cái thôi.”
Tôi thất vọng thở dài, lão Yên nói tôi không có tiền đồ, chờ Mắt Ưng nghiên cứu kỹ lưỡng, tự nhiên có thể cho tôi chạm vào.
Tôi bĩu môi, chửi thầm ông ấy không hiểu rõ Mắt Ưng, người này một khi gặp được thứ gì mới mẻ, liền mang thứ đó ra mà tháo rời, thậm chí còn hận không thể khắc cả tên của mình lên mỗi một linh kiện, hiển nhiên là không có khả năng anh ta mất đi hứng thú mà đưa cho người khác.
Quả nhiên, kể từ khi Mắt Ưng có được thiết bị hồng ngoại, liền trốn ở trong lều đến cả ăn cơm cũng quên.
“Được rồi, sẽ có lúc Mắt Ưng cho cậu sờ vài lần, trước tiên cậu vẫn nên nghĩ cách đối phó với Trùng Cát vào ban ngày đi.” Đội trưởng Trần vỗ vỗ bả vai tôi, ông ấy chau mày, hiển nhiên cũng không vì lão Yên đã tìm ra cách giải quyết mà thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi hưng phấn nhất thời qua đi, tôi cũng nhớ tới tình huống hiện tại, sở dĩ ban đêm chúng tôi đốt lửa là vì nhiệt độ thấp, nếu ban ngày chúng tôi còn ở trong đống lửa e rằng chúng tôi sẽ bị nướng chết, cùng lắm chỉ có thể chịu đựng không quá mười phút.
Tôi cau mày suy nghĩ một lúc rồi hỏi lão Yên xem Trùng Cát có thiên địch không?
Lão Yên liếc nhìn tôi một cái rồi nói có, nhưng chúng tôi không thể tìm được.
“Là gì?” Tôi có chút tò mò, vốn dĩ tôi chỉ thuận miệng hỏi thôi, căn bản không ôm hy vọng, dù sao Trùng Cát chính là sinh vật có khả năng ẩn nấp cực kì khủng bố.
“Sói!” Lão Yên trừng mắt nhìn tôi, tôi chưa kịp nói gì thì ông ấy đã nói thêm một câu: “Vua sói sa mạc.”
Tôi vừa nghe liền đổ mồ hôi lạnh, vua sói sa mạc gần như chính là thần trong sa mạc.
Vua sói là con sói hung dữ và khôn ngoan nhất trong đàn sói, vua sói bình thường vốn đã khó đối phó, vua sói sa mạc chính là kẻ đứng đầu trong số đó.
Theo truyền thuyết, nó không chỉ thông minh hơn con người mà còn có thể giao tiếp với thần linh. Ở sa mạc giống như cá gặp nước, gặp được nó căn bản sẽ không còn đường sống.
Điều duy nhất đáng mừng chính là, số lượng sói trong sa mạc rất ít, vua sói càng là trăm năm khó gặp, thứ này muốn tránh còn tránh không kịp, ai còn dám chủ động trêu chọc nó? Lại nói nó cũng không phải là thứ mà chúng tôi có thể trêu chọc được.
“Lửa sắp tắt ……” Đội trưởng Trần đột nhiên nói một câu.
Tôi quay lại nhìn đống lửa rồi nghĩ ra một cách, tôi bảo mọi người lấy những thanh sắt trong túi ra xếp thành một vòng tròn nhìn chằm chằm vào sa mạc.
Tổng cộng có bảy thanh sắt, để an toàn, khoảng cách mỗi thanh chỉ dày bằng bắp chân người lớn, sau đó đặt tấm sắt trên mặt đất, năm người ngồi xổm thành một vòng tròn.
“Trùng Cát có hàm răng sắc nhọn, những thanh sắt này chưa chắc có thể chống đỡ được.” Rốt cuộc Mắt Ưng cũng ngẩng đầu khỏi thiết bị hồng ngoại.
Tôi xua tay nói những thứ này cũng không phải là dùng để ngăn chặn nó, nếu nó muốn tiến vào, nhất định phải cắn đứt thanh sắt hoặc là tấm sắt, tất nhiên sẽ phát ra âm thanh, đến lúc đó trực tiếp dùng súng bắn dọa nó bỏ chạy là được!
Trùng Cát nghe có vẻ lạ,nhưng nhìn chung sinh vật ngụy trang càng giỏi thì khả năng tấn công trực diện của chúng càng yếu. Ngụy trang cũng chỉ là quy tắc sinh tồn của chúng, chưa kể đến trước đó nó đã không tiếp tục tấn công sau khi chúng tôi nổ súng.