Thư cục đó không thể cứ bán lỗ mãi, nhiều nhất chỉ khiến cho nhiều người biết hơn có một Thư cục như vậy, đến cuối cùng khách có thể sẽ nhiều hơn một chút, nhưng cũng không hơn, làm ăn kinh doanh cứ vậy thôi, không thể khá nổi, cuối cùng kiếm về được khoản tiền bán lỗ cũng đã là không tệ rồi.
Có người cười khoát tay: “Thư cục Thượng Mặc, chẳng qua là lấy lòng mọi người mà thôi, căn bản không đáng lo”.
Mọi người hiểu ý cười một tiếng, nghĩ tới cái gây tiếng vang kiểu đó chỉ cảm thấy buồn cười.
Cơ Túc lắc đầu cười nói: “Chư vị có thể có chuyện không biết, không ngại nghe ta nói trước, sau đó kết luận cũng không muộn!”
“Công tử Túc xin nói!”
“Giấy mà Thư cục Thượng Mặc dùng đều là hàng của ngành giấy Càn Quốc, nếu thật sự như vậy, tuy rằng Thư cục Thượng Mặc không kiếm được tiền, nhưng ngành giấy của Càn Quốc lại có thể sống lại. Chư vị đừng quên, lúc trước dìm chết ngành giấy Càn Quốc, chính là kết quả chúng ta nhiều lần thương nghị.”
Mấy người nhìn nhau, nếu như vậy, thì đúng là ngành giấy Càn quốc ngư ông đắc lợi.
Dìm chết ngành giấy Càn Quốc giấy, Lê quốc liền có tư cách cùng Càn Quốc đàm điều kiện, trực tiếp mua Hoàng Trúc Thảo từ Càn Quốc. Họ có thể kiếm được nhiều tiền hơn từ những thứ họ mua từ thành phẩm đến nguyên liệu thô.
Bọn họ nhìn về phía Cơ Túc: “Công tử Túc muốn dìm chết Thư cục Thượng Mặc?
Cơ Túc gật đầu: “Đương nhiên!”
Mọi người có chút do dự: “Nhưng giá cả sách của Thư cục Thượng Mặc như thế, nếu muốn chèn ép hắn, e là phải bồi thường không ít tiền.
Cơ Túc tươi cười tràn đầy tự tin: “Chư vị yên tâm! Ta đã nghĩ ra biện pháp vẹn toàn đôi bên.
Biện pháp vẹn toàn đôi bên!
Ánh mắt mọi người đều sáng lên, tuy rằng rất không quen nhìn thái độ làm người của Cơ Túc, nhưng bọn họ đối với năng lực kinh doanh của hắn vẫn có chút tán thành, dù sao sản nghiệp Viêm quốc đều là hắn tự tay xử lý, mà làm rất có bài bản”
Nếu hắn tiếp tục ra mặt dìm thêm mấy sản nghiệp Càn quốc, vậy thật sự không thể tốt hơn.
“Công tử Túc không ngại nói tỉ mỉ!”
“Cũng đơn giản thôi!”
56: Em xin hầu mặc áo cho công tử
Cơ Túc cười cười: “Ta chưa từng mở Thư cục, đối với phương diện này cũng không phải đặc biệt hiểu rõ, chư vị không ngại nói một chút, một quyển sách giá thành đại khái có bao nhiêu?”
Mọi người thảo luận một phen, cuối cùng đưa ra một cái kết luận: Tất cả phí tổn tất cả đều tính ra, khoảng 450 văn, bởi vì dân gian có không ít người mua không nổi sách tại Thư cục, thường xuyên thuê người sao chép sách với giá cao, Thư cục vì lưu lại người chép sách, nên tiền công cũng tăng dần.
Khóe miệng Cơ Túc nhất thời nhếch lên: “Nói cách khác, Thư cục Thượng Mặc mỗi quyển sách sẽ lỗ 150 văn!Đã như vậy, vậy chúng ta liền phái nhiều người đi Thư cục Thượng Mặc, chỉ cần bọn họ mở cửa, chúng ta liền đem sách của bọn họ mua sạch, sau đó mang về Thư cục, bán 250 văn.”
Đến lúc đó những người định đến Thư cục Thượng Mặc đều chạy tới Thư cục của các vị. Nhiều nhất một tháng, Thư cục Thượng Mặc sẽ hoàn toàn sập tiệm.
Về phần tiền lỗ, ta có thể chia sẻ với các vị một nửa!
Hay quá!
Ánh mắt mọi người đều sáng lên.
Đầu cơ trục lợi một quyển sách, cũng chỉ thua thiệt năm mươi văn, Thư cục Thượng Mặc thua thiệt gấp ba lần, huống chi thua lỗ còn có Cơ Túc chia sẻ, hoàn toàn có thể chơi với hắn một chút, đến cuối cùng tuyệt đối là Thư cục Thượng Mặc sập tiệm.
“Không biết các vị có nghĩ tới hay không một khả năng, có lẽ Thư cục Thượng Mặc bán 300 văn có thể kiếm được tiền?”
Không khí trong đại sảnh nhất thời đông cứng lại, mọi người quay đầu nhìn về phía người kia.
Người nọ bị nhìn đến có chút không được tự nhiên, trong lòng ngẫm lại cũng đúng, 300 văn một cuốn sách làm sao có thể kiếm tiền?
Bất quá hắn vẫn cảm giác có chút không thích hợp, lại từ trong ngực lấy ra một quyển sách: “Ta xem qua, sách này mỗi một trang đều có con dấu Thư cục Thượng Mặc, nếu chúng ta đem sách của bọn họ đặt ở Thư cục chúng ta, chẳng phải là tuyên truyền sách cho hắn?
Cơ Túc cười ha ha: “Tuyên truyền cho hắn thì sao? Cho dù toàn bộ người Giáng Thành đều biết Thư cục Thượng Mặc, cũng bất quá là một Thư cục Thượng Mặc sập tiệm, có ảnh hưởng sao? Bọn họ không phải nói Thư cục Thượng Mặc đóng cửa sao, ta đây liền để cho nó biến thành sập tiệm thật!
Đến lúc đó bọn họ càng nổi danh, lại càng là trò cười của Giáng Thành, trong lòng lại càng thống khổ khó nhịn!”
Người nọ vẫn có chút do dự: “Nhưng mà…...”
Cơ Túc hết chỗ nói, lúc này vỗ bàn đứng lên: “Chư vị yên tâm! Nếu như vậy cũng không làm sụp đổ được Thư cục Thượng Mặc, bản công tử ăn luôn cái bàn này trước mặt mọi người!”
Mọi người liếc mắt nhìn nhau, nói đến nước này, quả thật cũng không cần phải do dự.
Liền nhao nhao nói: “Vậy theo lời Công tử Túc nói!
Không thể không nói, chiêu này của Cơ Túc thật đúng là thâm hiểm!
Không cần biết năng lực khác của con tin này như thế nào, nhưng trong làm ăn đúng là một tay già đời.
Người này, tất không thể thả về Viêm quốc.
Cơ Túc thấy mọi người đồng ý, rốt cục lộ ra nụ cười hài lòng, phảng phất đã thấy được bộ dáng đau khổ chán đời của Doanh Vô Kỵ.
Ta thật đúng là một tiểu thiên tài làm ăn mà!
……
Sáng sớm hôm sau.
Sứ quán Càn Quốc.
Doanh Vô Kỵ duỗi eo một cái, mấy ngày nay tuy rằng trôi qua rất phong phú, vẫn luôn kiếm được tiền nhưng điểm thuộc tính lại dường như không có được mấy cái, lại càng không cần phải nói đến pháp kỹ pháp thuật. Hiện tại ngay cả Bạch Chỉ tiểu nha đầu này cũng mệt mỏi, liên tiếp vài ngày, lúc mua quần áo cho cô nàng làm cho cô nàng cảm động tuôn ra
Hơi ít.
Bất quá không bao lâu, cái nghề chép sách cái này sẽ hoàn toàn biến mất, dẫn theo một số người thất nghiệp khổng lồ, chắc sẽ có thể cung cấp không ít điểm thuộc tính.
Công tử, đến rửa mặt!
Ngẩng đầu nhìn lên, tiểu thị nữ Bạch Chỉ đang bưng chậu nước ấm, nhu thuận chờ ở bên giường.
Trước kia cô đều đun nước, gần đây càng ngày càng chủ động.
Uh!
56: Em xin hầu mặc áo cho công tử
Doanh Vô Kỵ tùy ý nàng nhẹ nhàng lau mặt cho mình, trong lòng có chút hưởng thụ, hồi tưởng lại cảnh trong mơ tối hôm qua.
Bạch Chỉ tò mò hỏi: “Công tử ngươi đang suy nghĩ gì thế?”
“Ta đang nghĩ về giấc mơ đêm qua!”
“Giấc mơ gì?”
“Ta mơ thấy các đại Thư cục Giáng Thành đều cầu khẩn ông bà ông vải giúp chúng ta bán sách, Thư cục Thượng Mặc chúng ta một trận chiến thành danh, hắc, hắc hắc, hắc hắc…”
“A…... Giấc mộng này của công tử cũng quá thái quá đi!”
“Ngươi nói như thế nào? Vạn nhất có thể thực hiện được thì sao?”
“Nếu có thể thực hiện, sau này em cũng hầu công tử mặc áo”.
Bạch Chỉ đỏ mặt một chút, nhỏ giọng nói: “Dù sao cũng không có khả năng…...”
..........
Lúc ra cửa, vừa vặn đụng phải Tuân Chí Doãn, đại thần ngoại giao được mẫu quốc phái tới này, mỗi ngày đều là một bộ dáng bận rộn, cũng không biết hắn đang bận rộn cái gì.
Doanh Vô Kỵ mặc kệ hắn, kéo bàn tay nhỏ bé của Bạch Chỉ chuẩn bị ra cửa.
Cũng không ngờ Tuân Chí Doãn cười tủm tỉm chào đón: “Công tử, mấy ngày gần đây có thuận lợi không?
Doanh Vô Kỵ liếc hắn một cái: “Có thuận lợi hay không liên quan gì đến ngươi?”
Tuân Chí Doãn nhưng cũng không tức giận, chỉ là cười nói: “Hiện giờ vận mệnh ngành giấy Đại Càn chúng ta có quan hệ đến công tử, chuyện của công tử chính là chuyện của Đại Càn chúng ta, hạ thần tự nhiên quan tâm. công tử! ta nghe nói công tửu mới mở một Thư cục, giải quyết được hàng tồn kho cho ngành giấy, đây quả nhiên là một chiêu tuyệt diệu!”
Cho dù sứ quán một tay không thể che được bầu trời nhưng phái vài người theo dõi Doanh Vô Kỵ vẫn không có vấn đề, hắn tự nhiên rõ ràng những ngày này Doanh Vô Kỵ đã làm những gì, không thể không nói thật đúng là có chút làm cho người ta ngoài ý muốn.
Mở một Thư cục, giải quyết vấn đề giấy tồn đọng.
Giấy bán đi, đem tổn thất chuyển cho Thư cục.
Hoa Triều nữ nhân ngu xuẩn kia, thật sự là mệt mỏi!
Tuân Chí Doãn không thể không nhìn Doanh Vô Kỵ với cặp mắt khác xưa, trước kia hắn chỉ cảm thấy công tử này ngoại trừ tướng mạo tuấn lãng ra thì không có điểm nào tốt, không nghĩ tới hắn hãm hại nữ nhân, tự nhiên tàn nhẫn như vậy.
Đem 4/9 hàng giấy đưa cho Hoa Triều, cột nàng ta lạ. Bảy ngàn lượng, mà hắn cũng mở miệng hỏi, Hoa Triều nữ nhân ngu xuẩn kia thật đúng là cho không biếu không mà.
Về phần Thư cục, cũng không biết bọn họ từ đâu tìm đến nhiều người chép sách như vậy, tận ba ngàn quyển sách để lấy tiếng, tổn thất khẳng định cũng là Hoa Triều gánh vác, Thư cục này về sau có lẽ có thể sống sót, nhưng Hoa Triều khẳng định là thiệt thòi.
Công tử này, tâm địa xấu lắm rồi.
“Tuân đại nhân là nể tình ta lập công, muốn đem Thương ấn giao cho ta?”
Tuân Chí Doãn cười nói: “Đương nhiên là không được!
Doanh Vô Kỵ xì một tiếng: “Không được mà ngươi nói ra mấy cái này, sứ quán Đại Càn chúng ta gặp phải một người nhược trí bại não như ngươi, thật con mẹ nó tám đời đen đủi!”
Tuân Chí Doãn: “......”
Cơ bắp trên mặt lão ta co rút lại co rút, không nghĩ tới Doanh Vô Kỵ đường đường là một quốc công tử, mắng chửi người tự nhiên khó nghe như vậy.
Bất quá Doanh Vô Kỵ càng mắng, trong lòng lão ta lại càng ổn.
Chửi!
Đã nói rõ Doanh Vô Kỵ trong lòng có oán hận, hắn hiện tại hẳn là cũng hiểu được, cho dù hắn cố gắng như thế nào, cuối cùng cũng sẽ chỉ công toi thôi, bận rộn nữa cũng chỉ càng thêm mang tiếng là đứa đào mỏ phụ nữ
Tuân Chí Doãn càng nghĩ càng hăng: “Công tử! Ngươi nếu không mắng đã nghiền, cứ mắng thêm vài câu!
Doanh Vô Kỵ: “......”
Sắc mặt hắn khẽ biến, theo bản năng lui về phía sau vài bước.
Thế giới này…... Thật sự có người biến thái như vậy hả!
Ánh mắt hắn nhìn Tuân Chí Doãn giống như nhìn thấy quỷ, kéo bàn tay nhỏ bé của Bạch Chỉ bỏ đi.
Tuân Chí Doãn ở phía sau cao giọng lời nhắc: “Công tử! Nhớ thúc giục tiền hàng của ngành giấy một chút!
Chờ Doanh Vô Kỵ đi rồi, lão ta ngâm nga một bài hát về tới phòng mình.
Lão ta không biết Thư cục rốt cuộc là của một mình Hoa Triều, hay là của hai người Hoa Triều và Doanh Vô Kỵ, bởi vì lão ta đến cuối tháng mới có thể đi nha môn Giáng Thành kiểm tra tình hình sản nghiệp của bổn quốc. Bất quá nhìn bộ dáng Doanh Vô Kỵ, nhất định khiến Hoa Triều ăn quả đắng rồi.
Nếu Doanh Vô Kỵ có nắm chắc kiếm tiền, Thư cục khẳng định có phần của hắn, hơn nữa còn nắm phần lớn, đến lúc đó Thư cục vẫn là do chính mình quản.
Nếu Doanh Vô Kỵ không nắm chắc, Thư cục liền khẳng định là của một mình Hoa Triều, hy sinh một Hoa Triều, cứu sống ngành giấy Đại Càn.
Cơn sóng này của mình, thắng đến tê dại!
................
Trong phòng, Thiết Ngưu hỏi: “Như thế nào?”
Tuân Chí Doãn cười nói: “Không thể tưởng được Doanh Vô Kỵ thật có chút tâm kế, bất quá thượng sứ yên tâm, có ta ở đây, hắn không xong việc đâu!”
……
Hai người tới Thư cục thời điểm đã gần trưa, Thư cục nhưng cũng không náo nhiệt như trong tưởng tượng.
Doanh Vô Kỵ trong lòng lộp bộp, tối hôm qua hắn suy nghĩ cả đêm cũng thật không ngờ, một số người có dụng tâm kín đáo sẽ dùng phương thức gì để đối phó với mình, cảm thấy trong khoảng thời gian ngắn hẳn là an toàn.
Cũng chưa từng nghĩ, lượng khách hôm nay lại ít đi nhiều như vậy, những khách nhân còn sót lại kia, cũng đều chắp tay sau lưng thở dài rời đi.
Có chuyện gì thế này?
Dựa theo dự đoán, tin tức truyền ra về sau, hôm nay tuyệt đối phải náo nhiệt hơn ngày hôm trước nhiều, kết quả lại quạnh quẽ như vậy!
Rốt cục là ai, hắn rốt cuộc nghĩ ra mánh khóe gì, mà tạo thành đả kích thảm trọng đối với Thư cục của mình như thế!
Thật là một đối thủ đáng sợ!
Hắn nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Bạch Chỉ, nhanh chóng vọt tới cửa hàng, kết quả trong lòng càng lạnh.
Trong giá sách trống rỗng, thoạt nhìn vô cùng thê lương.
Hôm nay Ngô Đan ở trong tiệm, hẳn là đi Lầu Xanh no xôi chán chè trở về, giờ phút này hắn đang ngồi ở trong tiệm nhìn giá sách thất thần, mặt mày đỏ gay, không biết vừa trải qua cái gì.
57: Còn có vương pháp không