Bảo Hộ Tộc Trưởng Phe Ta

Chương 45: Đông cảng trần thị.

Chương Trước Chương Tiếp

...

Trừ phi Trần Phương Kiệt không ở Đông Cảng, nếu không hắn không đến nghênh đón, chính là hoàn toàn coi rẻ Vương thị.

Lấy song phương quan hệ thông gia thâm hậu như thế, sự tình vô lễ này quả quyết sẽ không xảy ra.

Quả nhiên, sau khi Vương Định Hải dùng cờ đáp lại, thuyền của đối phương nhanh chóng cập tới. Đứng ở mũi thuyền là một thanh niên mặc trang phục, oai hùng tuấn lãng.

Với thị lực của Vương Thủ Triết, từ xa đã nhận ra thanh niên kia, chính là thiếu tộc trưởng của Đông Cảng Trần thị Trần Phương Kiệt. Năm ngoái sau khi hắn và tỷ tỷ ruột của Vương Thủ Triết Vương Lạc Y định ra hôn sự, đến Vương thị bái phỏng.

Mà khi Vương Định Nhạc thương vong, hắn cũng đại biểu Trần thị tới phúng viếng. Nhưng bởi vì hai bên còn chưa chính thức thành thân, căn cứ lễ nghi hắn cũng không thể khoác áo tang thủ linh.

Trần Phương Kiệt hiển nhiên cũng nhìn thấy Vương Thủ Triết, trên mặt hắn lộ ra ý cười, một chân đạp lên mạn thuyền một cái, thân như mũi tên rời dây cung bay vọt tới, sau khi lăn lộn trên không trung vững vàng rơi trên boong tàu.

Cười với Vương Thủ Triết, chắp tay oán giận nói: “Thủ Triết, ngươi muốn tới Đông Cảng, nhưng không thông báo sớm mấy ngày, ta cũng có thể trực tiếp phái thuyền đón ngươi tới.”

“Xin chào Trần huynh.” Vương Thủ Triết chắp tay đáp lễ: “Hành trình quyết định quá vội vàng, xin Trần huynh thứ lỗi.”

Không sai, vị Trần Phương Kiệt này là tỷ phu tương lai. Nhưng một ngày chưa chính thức thành thân, thì không thể xưng hô lung tung.

Trong lúc nói chuyện, Vương Thủ Triết âm thầm đánh giá hắn, so với năm ngoái, Trần Phương Kiệt lớn hơn một tuổi anh khí càng tăng thêm vài phần. Ngay cả thực lực của Vương Thủ Triết cũng mơ hồ không nhìn rõ được tu vi của hắn.

Vô cùng rõ ràng, Trần Phương Kiệt tuổi còn trẻ đã đạt tới Luyện Khí cảnh tầng bảy, còn không phải loại mới vào tầng bảy. Đây đã được coi là thanh niên tài tuấn vô cùng ưu tú, nhìn bề ngoài cũng không thua kém Vương Thủ Triết bao nhiêu.

Có điều, trong lòng Vương Thủ Triết lại vô cùng thản nhiên tự tin, trình độ tổng thể của Trần Phương Kiệt cùng lắm là tương đương với Vương Thủ Triết trước khi bị xuyên việt. Về phần Vương Thủ Triết hiện tại, có đủ lòng tin đến độ tuổi này của Trần Phương Kiệt, tu vi sẽ vượt qua hắn một mảng lớn.

Cùng lúc đó, Trần Phương Kiệt cũng âm thầm quan sát Vương Thủ Triết, trong lòng cũng kinh ngạc không thôi. Lúc trước khi nhìn thấy Vương Thủ Triết, hắn cảm thấy thiên phú của hắn rất tốt để tu luyện, vô cùng nỗ lực, nhưng khí chất chỉnh thể còn có chút non nớt cần mài giũa.

Lại không nghĩ rằng lúc này mới qua bao lâu, lại phát hiện trong lúc hắn giơ tay nhấc chân bất luận khí chất hay là khí độ đều lột xác. Càng làm hắn ngạc nhiên là khí tức của Vương Thủ Triết mơ hồ tạo thành áp lực cho hắn, đây là cách đột phá đến Luyện Khí cảnh tầng bảy không xa rồi.

Mười tám tuổi Luyện Khí cảnh tầng bảy!

Đặt ở trong toàn bộ khu vực Trường Ninh vệ, đã xem như đứng đầu danh tiếng là rất khó có được. Nhớ ngày đó, hắn cũng mười chín tuổi mới đến Luyện Khí cảnh tầng bảy. Cậu em vợ tương lai này sợ là không đơn giản.

Vừa nghĩ đến đây, ý thân cận của Trần Phương Kiệt càng nồng đậm: “Thủ Triết ngươi nói cái gì vậy, giữa ngươi và ta không cần xa lạ như thế? Lát nữa gặp phụ thân ta, ta dẫn ngươi ở Trần Cảng chơi vui một hồi, tạm thời là giải sầu.”

“Trần huynh, đổi lại là bình thường ta cũng không từ chối nữa.” Vương Thủ Triết cười nói: “Lần này bái kiến bá phụ, ta muốn đến Bách Đảo vệ một chuyến.”

Tuy hắn cũng là thân phận tộc trưởng, nhưng tộc trưởng Trần thị Trần Đức Uy là công công tương lai của tỷ tỷ hắn, thuộc về trưởng bối, lúc đi ngang qua về tình về lý đều phải đi bái kiến một phen.

“Bách Đảo vệ.” Vẻ mặt Trần Phương Kiệt thoáng có chút ngưng trọng: “Lúc trước trong thư ngươi sai người đưa tới ngược lại có đề cập qua việc này, nhưng mà Thủ Triết à, ta phải nhắc nhở ngươi một câu, Bách Đảo vệ thuộc thành Hải đảo xa xôi, sức ảnh hưởng của Lũng Tả quận đối với bên kia hơi yếu, trong đó Long Xà hỗn tạp người nào cũng có, cũng không có trật tự giống như Trường Ninh vệ chúng ta.”

“Trần huynh, việc này ta bớt được.” Vương Thủ Triết cũng trịnh trọng đáp lại: “Chỉ là chuyến này cần làm phiền Trần thị an bài tuyến đường.”

Đi dọc theo An Giang về phía trước, ra khỏi cửa kèn chính là hải vực Đông Hải.

Chiếc thuyền mà Lục thúc Vương Định Hải mượn tới không có vấn đề gì lớn. Nhưng nếu muốn đi biển thì kém quá nhiều. Thuyền biển chẳng những lớn mà ổn, còn phải có năng lực chống cự bão tố xuất sắc và người chèo thuyền có kinh nghiệm trên hàng hải.

Tóm lại, biển rộng thần bí khó lường không phải dễ đi như vậy, nhất là biển rộng của loại thế giới huyền huyễn này.

“Cũng không tính là phiền toái.” Trần Phương Kiệt hơi trù trừ nói: “Chắc hẳn ngươi cũng biết, thương thuyền của Trần thị chúng ta mỗi tháng đều sẽ thông hành một lần với Bách Đảo vệ, tuy nhiên hơn phân nửa vận chuyển đều là các loại hàng hóa. Ngoài việc mở ra công phòng, còn lại mười mấy phòng khách dùng riêng, chỉ là điều kiện tổng thể tương đối đơn sơ. Nếu như ngươi muốn đi, ta sẽ chen một ít danh ngạch, hôm nay sau giờ Ngọ có thể xuất phát, buổi sáng ngày mốt có thể đến Bách Đảo vệ, nhưng thuyền của chúng ta có thể dừng ở Bách Đảo vệ năm ngày.”

Một chiếc thuyền biển đó là đầu tư phi thường to lớn, một lần đi thuyền ra biển cũng hao phí vô cùng cao, lộ tuyến đi về, thủy triều cùng thời tiết đều phải trải qua tính toán cùng với tính toán.

Đương nhiên Vương Thủ Triết sẽ không vô lễ đến mức yêu cầu Trần thị tự mình mở thuyền cho mình một chuyến, lập tức tỏ vẻ hoàn toàn có thể chấp nhận, mời Trần Phương Kiệt sắp xếp ba gian phòng khách.

Nếu đã xác định rõ hành trình, Trần Phương Kiệt đương nhiên sẽ không nhiều chuyện, nhận lời.

Sau đó, dưới sự dẫn đường của Tiếp Dẫn thuyền, thuyền của Lục thúc Vương Định Hải cập bờ, Lung Yên lão tổ và những người khác tạm thời tiếp tục ở lại trên thuyền. Mà Vương Thủ Triết thì đi theo Trần Phương Kiệt, dựa theo lễ nghi đi bái phỏng tộc trưởng Trần thị đương thời Trần Đức Uy.

Trần Đức Uy đương nhiên là tiếp đãi lễ nghĩa tương ứng với Vương Thủ Triết một phen, cũng tỏ vẻ cảm tạ trước sự bùng nổ mật trùng tai của Vương thị. Với Trần thị mà nói, chủ nghiệp cũng không phải là ở nông nghiệp, gia tộc chỉ có hai nông trang loại nhỏ tổng cộng ba bốn ngàn mẫu, có báo động trước, tổng thể sẽ không tổn thất quá lớn.

Mà Trần Phương Kiệt thì nhanh chóng đi giúp Vương Thủ Triết an bài công việc ra biển, cũng đem mấy tộc nhân Trần thị trong chuyến đi này giới thiệu cho Vương Thủ Triết, nhắc nhở đối phương chăm sóc tốt cho nhóm người Vương Thủ Triết.

Bởi vì Vương Thủ Triết cự tuyệt hắn đưa lên thuyền, bởi vậy trước khi đi hắn đã kín đáo đưa cho Vương Thủ Triết một cuốn sách nhỏ, bên trên ghi lại các loại tình báo và thế lực của Bách Đảo vệ.

Không bao lâu sau, Đông Cảng Thâm Thủy cảng, Vương Thủ Triết khiêm tốn leo lên thuyền biển tên là 【 Quân Diệu hào 】 kia. Chiếc thuyền này được đặt tên là “Quân Diệu lão tổ” của Trần thị, có thể chấn nhiếp một số chuyện vặt vãnh.

Lên thuyền, liền do một tộc nhân Trần thị tên Trần Phương Hoa khách khí dẫn đến phòng khách.

Trần Phương Hoa là tộc huynh của thiếu tộc trưởng Trần Phương Kiệt, mới hai mươi lăm tuổi đã là Luyện Khí cảnh tầng năm cao đoạn, thuộc về tinh anh trong thế hệ trẻ của Trần thị.

Ba gian phòng khách kia nối liền cùng một chỗ, trong đó một gian còn là thượng phòng chuyên cung cấp khách quý.

Nhanh chóng như vậy có thể dọn ra một thượng phòng, hiển nhiên Trần Phương Kiệt rất coi trọng Vương Thủ Triết, làm việc tận hết sức lực.

“Trần huynh, đa tạ.” Vương Thủ Triết chắp tay nói với Trần Phương Hoa dẫn đường: “Tiếp theo trên đường đi, kính xin Trần huynh quan tâm nhiều hơn.”

“Nên như vậy.” Trần Phương Hoa vội vàng đáp lễ: “Các ngươi là khách quý của thiếu tộc trưởng, là khách quý của Trần thị chúng ta. Các ngươi cứ tự nhiên, nếu có cái gì cần thì tùy thời gọi ta.”

Dứt lời, liền cáo từ rời đi. Thuyền biển sắp mở rồi, lúc này là thời gian bận rộn nhất.

Vì không muốn làm cho mọi người đều biết, Vương Thủ Triết vẫn nhờ Trần Phương Kiệt giữ bí mật thân phận hắn, bởi vậy tộc nhân Trần thị trên thuyền chỉ nói đó là khách quý của thiếu tộc trưởng.

Chờ bốn bề vắng lặng.

Vương Thủ Triết chắp tay với Lung Yên lão tổ nói: “Lão tổ, bảo ngài hãy lên thuyền vận chuyển hàng, ủy khuất ngài.” Nếu muốn cho một chiếc thuyền đi qua, trước không đề cập đến chuyện hao phí bao nhiêu tiền, mọi chuyện sẽ không đơn giản trực tiếp như vậy.

“Không sao, Thủ Triết an bài rất thỏa đáng.” Lung Yên lão tổ không buồn không vui bình tĩnh nói: “Chuyến đi Bách Đảo vệ lặng lẽ không một tiếng động đi nhanh về, ổn thỏa nhất.”

“Tứ thẩm, phiền ngài chăm sóc lão tổ tiên nghỉ ngơi.” Vương Thủ Triết lại nói với Từ Chỉ Nhu: “Lần này hành trình cần hơn hai mươi canh giờ, đừng để lão tổ mệt mỏi.”

“Thủ Triết ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ chiếu cố tốt lão tổ.” Tứ thẩm Từ Chỉ Nhu trịnh trọng nói, sau đó đỡ Lung Yên lão tổ vào thượng phòng.

Thượng phòng chia làm hai gian trong ngoài, có thể cung cấp khách quý cùng với nhân viên đi theo tách ra nghỉ ngơi.

Vương Ly Từ vừa định đi vào thì lại bị Vương Thủ Triết gọi lại: “Đại nha đầu đi theo ta trước, có mấy lời muốn nói với ngươi.”

“Vâng, tứ thúc.”

Trái tim Vương Ly Từ run lên, đây lại là phạm sai lầm sao, lúc này như cha mẹ chết theo vào phòng sát vách.

Vương Thủ Triết nhìn vẻ mặt đó của nàng, tức giận gõ trán nàng một cái: “Ngươi đây là vẻ mặt gì? Ta là Tứ thúc của ngươi, cũng không phải ma đầu ăn thịt người.”

Vương Ly Từ vội vàng thay đổi sắc mặt, nặn ra một nụ cười gượng chột dạ lấy lòng.

...

Chương Trước Chương Tiếp

Combo 100 lượt đọc giảm 20%👉
Combo Full lượt đọc giảm 32%👉

Thành viên bố cáo️🏆️

🔊️Bình luận (0) - 🎫Đề cử (0)