...
“Ngoài ra, Ánh Tú Lư thị, Kim Sa Từ thị và Đông Cảng Trần thị cũng cần tích cực giúp đỡ.” Vương Thủ Triết lại nghiêm mặt nói: “Bốn mươi năm nay, Vương thị chúng ta thông hôn với bọn họ, đã thành lập quan hệ thâm hậu với nhau.”
Ba gia tộc này, cũng không phải gia tộc cường đại gì. Nhưng chính vì như thế, mới có thể tiến hành hôn nhân đích mạch với Bình An Vương thị đã xuống dốc. Trong đó quan hệ thân cận nhất với Ánh Tú Lư thị, mẹ đẻ của Vương Thủ Triết chính là đến từ dòng chính Lư thị.
Đồng thời hiện tại tộc trưởng chính thê Vương Lưu Linh của Ánh Tú Lư thị, cũng là đích trưởng nữ đời thứ sáu của Vương thị, còn là thân cô cô của Vương Thủ Triết, quan hệ tương đối phức tạp và thân cận.
“Không sai, hiện tại ba nhà này có quan hệ rất thân thiết với Vương thị ta, cho nên, ý nghĩ của Thủ Triết ngươi là?” Vương Tiêu Chí gật đầu đồng ý nói. Hai nữ nhi của hắn, một gả cho Sơn Dương Công Tôn thị, một gả cho Đông Cảng Trần thị. Mà nhi tử Vương Định Bang của hắn lúc tráng niên đã qua đời, còn cưới trực hệ của Kim Sa Từ thị.
“Tứ gia gia cần nhanh chóng sắp xếp ra nguyên nhân và nguy hại khi trùng tai bùng nổ lần này, ta phái gia tướng suốt đêm thông báo cho sáu gia tộc này.” Vương Thủ Triết nhanh chóng nói: “Trong đó Sơn Âm Liễu thị và Trường Ninh Từ thị, trong tộc đã bồi dưỡng ra Linh Trùng sư, chỉ cần đưa ra phương thức phương pháp, tin tưởng bọn họ tự giải quyết nguy cơ lần này không khó. Ngoài ra Kim Sa Từ thị và chủ nghiệp của Đông Cảng Trần thị hẳn không ở trên nông nghiệp, chúng ta đều phải thông báo nghĩa vụ sau đó giảm bớt tổn thất cho bọn họ là được.”
Dừng một chút, Vương Thủ Triết lại nói: “Tương đối phiền toái chính là Ánh Tú Lư thị và Sơn Dương Công Tôn thị, thứ nhất, chúng ta trước tiên phải thông báo nghĩa vụ, ngoài ra chúng ta cần tích cực gấp rút tiếp viện bọn họ, dốc hết tâm ý. Như vậy cho dù bọn họ tổn thất rất lớn trong tai ương trùng, cũng chỉ có cảm kích đối với chúng ta mà không phải hiềm khích.”
Một phen tính toán cùng ngôn luận này, nói đến Vương Tiêu Chí là sững sờ sửng sốt. Hắn tuyệt đối không nghĩ tới, một hồi trùng tai đột nhiên bạo phát sẽ ảnh hưởng đến cục diện phức tạp như thế.
Càng quan trọng hơn là, trong thời gian ngắn như vậy Vương Thủ Triết đã có thể sắp xếp việc này chu đáo tỉ mỉ, chiếu cố đến các mặt.
“Thủ Triết à, là tứ gia gia coi thường ngươi, cũng coi thường Lạc Tĩnh.” Vương Tiêu Chí cười khổ thở dài: “Thế hệ trẻ các ngươi quả thật tương đối ưu tú, già rồi, tự bối của Tiêu chúng ta thật sự già rồi.”
“Tứ gia gia quá khiêm tốn rồi, nếu không phải thế hệ này các ngươi bảo vệ cơ nghiệp tổ tông, nào có chỗ đứng cho những hậu bối như chúng ta?” Vương Thủ Triết khiêm tốn một câu, lại cười lạnh nói: “Ngoại trừ sáu nhà kia ra, đặc biệt là Lưu thị và Triệu thị...”
Vẻ mặt Vương Tiêu Chí lập tức nghiêm túc: “Thủ Triết, ngươi yên tâm, mười ngày gần đây, ba đại nông trang Vương thị chúng ta chắc chắn phong tỏa tin tức toàn diện.”
Nào ngờ, Vương Thủ Triết híp mắt nở nụ cười: “Nạn trùng bùng phát là không thể che giấu được, nhà ai cũng có cao thủ nông nghiệp. Không quá ba ngày, toàn bộ khu vực Trường Ninh vệ chắc chắn sẽ sôi trào. Đúng rồi, chẳng phải Tứ gia gia ngươi đã tích trữ một nhóm Diệt Trùng Tán với giá thấp sao?”
Nhắc tới việc này, thần sắc Vương Tiêu Chí liền tràn ngập ảo não: “Đúng vậy, năm ngoái mùa đông Diệt Trùng Tán là giá thấp nhất, hơn nữa lượng lớn ưu đãi. Ta vốn nghĩ, trong nhà tam đại nông trang đều không thể thiếu Diệt Trùng Tán, liền cùng mấy vị trưởng lão thương lượng sau đó tích trữ một lượng lớn, đủ cho chúng ta dùng ba năm. Cái này không, còn thừa lại hơn ba trăm càn kim. Lỗ lớn rồi, trải qua tai nạn trùng này, những Diệt Trùng Tán kia há có thể hữu dụng?”
Gia tộc hiện tại đã túng quẫn như thế, thoáng cái lỗ mất hơn ba trăm càn kim, đủ để cho Vương Tiêu Chí áy náy đi vào trong phần mộ.
“Diệt Trùng Tán hẳn vẫn chưa hoàn toàn mất đi tác dụng đúng không?” Vương Thủ Triết hơi trầm ngâm, đồng thời đầu óc nhanh chóng vận chuyển.
“Cái này thì không có, chỉ là đối phó với mật trùng trưởng thành còn khó hơn trứng côn trùng.” Sắc mặt Vương Tiêu Chí cực kỳ ngưng trọng, “Vừa rồi ta thử rồi, phải một lượng gấp đôi hỗn hợp nước tro cỏ cây, mới có thể nhanh chóng diệt trừ mật trùng, hơn nữa còn không bao gồm hậu thừa mật trùng tiếp tục ấp nở.”
Sau đó, Vương Thủ Triết lại ném từng vấn đề liên quan ra như súng máy.
Lúc trước Vương Tiêu Chí bị khuất phục, lúc này ngược lại cũng không dám khinh thường Vương Thủ Triết, nhẫn nại giải đáp từng cái một. Bây giờ hắn đã bảy mươi lăm tuổi, mười lăm tuổi theo phụ thân bắt đầu tiếp xúc làm nông, cho tới nay đã sáu mươi năm, kinh nghiệm quả thật vô cùng phong phú.
“Nói như vậy, niên cảnh bình thường mỗi mẫu lúa mạch mùa đông giá trị khoảng 15 đại đồng.” Đầu óc Vương Thủ Triết nhanh chóng sửa sang số liệu: “Chiếm đi thuế kim, tá điền tiền thuê, nông cụ hạt giống trâu và Diệt Trùng Tán... sau khi bán cố định, trong đó hàng bán Diệt Trùng Tán khoảng chừng 1 đồng, tổng thể mỗi mẫu tám đồng còn lại lợi nhuận. Nạn trùng lần này nếu khống chế không ổn, dựa theo giảm thuế năm thành mà tính toán, nông trang sẽ tiến vào giai đoạn giảm thiếu, giảm bớt càng nhiều thiệt hại càng lớn...”
“Nếu không quản cái gì, chỉ sợ phải giảm sản lượng bảy phần.” Vương Tiêu Chí chấn động thân thể, có chút hiểu rõ ý của Vương Thủ Triết, ước chừng phán đoán một chút: “Như khi nạn trùng bùng nổ, Diệt Trùng Tán tăng lớn thêm hai đồng, có thể khống chế tình hình thiên tai giảm đi hai phần so với năm trước.”
“Hiện nay Đại Càn quốc thực hành là cơ chế dự trữ của quan lương thống nhất, bất kỳ thế gia và thương hội nào dám can đảm lợi dụng năm thiên tai, lăng giá lương thực là tội lớn.” Vương Thủ Triết tiếp tục sắp xếp các loại điều kiện: “Bởi vậy, trên cơ sở giảm sản lượng bảy phần, mỗi một phần giảm sản lượng là tổn thất ít một xu, giảm đi năm phần thành tựu là bảy mươi xu. Như vậy vấn đề đã đến, nếu như không có Linh Trùng sư trị lý mật trùng, vậy hai đại đồng diệt trùng tán đầu vào có đáng không?”
“Đáng giá!” Vừa nghe Vương Thủ Triết phân tích, Vương Tiêu Chí lập tức nhanh chóng gật đầu: “Cho dù là bốn đồng lớn ta cũng ném.” Đồng thời, ánh mắt hắn sáng lên, hưng phấn không thôi: “Nghe ý của Thủ Triết ngươi là, ba trăm càn kim diệt trùng tán nhà chúng ta trữ không những không bị thiệt, còn có thể giá trị sáu trăm càn kim? Hảo hảo, may mà mấy tên kia cười nhạo ta trữ diệt trùng tán.”
“Là ít nhất giá trị sáu trăm càn kim. Nhà chúng ta có Ngũ muội Lạc Tĩnh Linh Trùng sư sơ cấp chuyên trị mật trùng, những Diệt Trùng tán kia đã không cần cũng được. Nhưng so với toàn bộ khu vực Trường Ninh vệ, Linh Trùng sư chẳng qua như muối bỏ biển, phần lớn gia tộc còn phải dựa vào Diệt Trùng tan tác.” Vương Thủ Triết cười nhạt một tiếng: “Chúc mừng Tứ gia gia, vì gia tộc kiếm được một khoản lớn.”
“Ha ha ha, quá tốt rồi.” Vương Tiêu Chí cười đến sắc mặt hồng nhuận lên: “Lạc Tĩnh nhà ta thật sự là bảo bối, không hổ là cháu gái của Vương Tiêu Chí ta.”
Khóe miệng Vương Thủ Triết giật giật, Tứ lão thái gia này thật sự là người già da mặt dày, lúc trước còn trọng nam khinh nữ đến trình độ nào, luôn miệng nói cháu gái đều bồi thường tiền. Kết quả chớp mắt, Lạc Tĩnh thành bảo.
Bất quá nói tiếp, Linh Trùng sư tương lai Lạc Tĩnh này thật đúng là cái bảo. Cho dù sau này Diệt Trùng tán đổi mới thay phiên tiếp tục hữu hiệu, hàng năm nàng cũng có thể vì gia tộc tiết kiệm một hai trăm càn kim “ Nông dược phí đắt đỏ”, hơn nữa số tiền này đều là lợi nhuận thuần túy.
“Có điều, tất cả những điều này đều dính phúc khí của Thủ Triết ngươi.” Vương Tiêu Chí cười đến không ngậm miệng được: “Tứ gia coi như hiểu câu nói kia của ngươi, có đôi khi chuyện xấu thường biến thành chuyện tốt. Thủ Triết, ngươi là người có phúc, sau khi ngươi làm tộc trưởng Vương thị chúng ta nhất định sẽ càng tốt.”
Tuy nói mê tín thì không được, nhưng Vương Tiêu Chí mê tín với hắn, Vương Thủ Triết vẫn rất tán thưởng.
Hơn nữa lấy tư duy vượt trước của hắn, nếu trong lần trùng tai này không nắm chắc chút cơ hội buôn bán, vậy thì làm người xuyên việt. Giá lương thực do quan phủ Đại Càn cường lực khống chế không cho phép lăng xê, nhưng quan phủ Đại Càn cũng không có cấm chế lăng xê Diệt Trùng Tán đúng không?
Một kế hoạch đã dần dần thành hình trong đầu hắn.
...