Đương nhiên, Hướng Chân cũng chỉ nhìn nó bởi vì tò mò, không phải nhìn trộm vì có ý gây rối.
Hoa y nam tử dường như cũng bị âm thanh do chiếc eo bài gây ra làm cho tỉnh lại, y mơ mơ màng màng mở mắt ra, vươn eo ngồi dậy, nhìn thấy Hướng Chân đang nhìn mình, y cười rồi nằm xuống lại, khoát tay áo, xem như chào hỏi, vẻ lười biếng.
Hướng Chân đi tới, gập ngón tay gõ gõ lên mặt trống, cảm nhận tiếng trống tùng tùng của nó, rồi hỏi: “Hôm nay có thể bắt được hắn không?”
Hoa y nam tử biết gã ta hỏi chính là Dữu Khánh, hai tay đan vào nhau vòng lại gối đầu, “Ai biết được.”
Hướng Chân trầm mặc.
Nạp thêm điểm qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm điểm qua Thẻ cào 👉 Click vào đây