Hồ Phách Hải, người qua lại trên các đường phố và ngõ hẻm đều rôn dập dừng lại, người trong các căn nhà và lầu các lũ lượt thò đầu ra. Tất cả đều nhìn về phía chân trời xa trên mặt biển, nhìn cảnh tượng gió nổi mây vàn đột nhiên xuất hiện kia. Một luồng sáng từ phía đó bay vọt qua bầu trời, dừng lại phía trên chi hải cáp, quang điều hiện ra. Bên trong có người, đó là cái gì vậy? Rất nhiều người ngửng đầu nhìn lên cũng nhìn thấy đám người trong quang điều, bọn họ chỉ trò hỏi hàn.
Dữu Khánh ở trong quang điều cất tiếng gọi to, đặc biệt nô nóng. Nhưng mà bây giờ hắn đã không phải là hắn lúc trước, hoàn toàn không còn tu vi, gọi đứt cổ họng cũng không gọi to được bao nhiêu, mục ngạo thiết cùng gọi theo cũng vô ích. Nam Chúc thì lẩm bẩm như niệm kinh, để cho Trùng Nhi nhìn thấy ta còn chân nữa, không biết nàng phải thương tâm đến thế nào. Ai? Trùng Nhi, ta cũng không muốn nha. May mà có A-Lang Đại Cô, bà ta thi pháp tạo ra âm thanh vang vọng rất to.
Tiểu Cầu Nhi, nhanh ra đây! Tiểu Cầu Nhi, còn ở đâu? Nhanh tới đây, nhanh ra đây!” Sau khi liên tục hét to, có bóng người lóe lên trên mái nhà chi hải các, đó chính là các chủ tương hải hòa. Cô ta nhìn đám người trong quang điều, kinh ngạc nói, lâm long đang ở bên tàu bên bờ biển. Hàng ngày nó đều ngóng trông các người trở về. Vốn là ở trên thuyền chờ đợi ngoài lối ra tiên phủ, nhưng ba vị bán tiên lại dọn dẹp khu vực đó.
đám người trùng nhi không có tư cách kháng cựu, cho nên đành phải trở về nơi này. Ở đây vừa mới nói xong, trên mái nhà lại xuất hiện một nam nhân tuấn tú, tay cầm chiết phiến nhìn rất tiêu sái, chậm rãi đi về phía tương hải hoa, đồng thời ngẩn đầu nhìn trăm chú quang điều giữa không trung. Khi nhìn thấy nhóm người dữ khánh bình yên trở về, trên khuôn mặt có phần hốc hác của gã hiện ra nét vui mừng. Đó chính là tiểu sư thúc. Nhìn thấy tiểu sư thúc, dữ khánh đang định nói to với gã.
Đột nhiên có một bóng người thoáng hiện trong không trung. Nhìn chằm chằm đám người Dữu Khánh, không phải ai khác, đó chính là Tường La Sách, lão ta nghe tin chạy đến. Nhìn thấy nhóm người đã ra khỏi tiên phủ, Tường La Sách rất kinh ngạc, nhưng ánh mắt rất nhanh liền khóa chặt lấy Alang Đại Cô. Sắc mặt đột nhiên biến đổi, bây giờ Alang Đại Cô dùng khuôn mặt thật của mình, lão ta làm sao có thể không nhận ra, lập tức quát lớn, diệp Alang. Nếu như này vậy mà còn sống.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây