Dữu Khánh nghe lời này chỉ biết gãi riê, chém chân người khác để nối cho mình, hắn cảm thấy khó chịu không muốn đáp lời. Thanh Nha đang đùa nghịch củ đậu phộng trong tay đột nhiên hỏi, sao cổng còn chưa mở ra? Nó có thể mở ra không? Đâu chỉ có y, vì sao vẫn chưa mở ra, những người khác đều đang lo lắng không biết còn có thể đi ra ngoài không? Nhất là mấy người Dữu Khánh. Ở xa xa, Lê Hoa Sa nhô đầu lên khỏi mặt biển, từ xa nhìn tới.
trong mắt đầy nét kênh nghi bất định. Trong núi rừng ven bờ, từng đôi mắt thấp thoáng cũng đang rõi mắt nhìn lén từ xa, trong đó có cả kha mật vừa mới trở về. Lão ta không tìm thấy hoắc lãng, nhưng sau khi hỏi thăm người khác, lão ta đã biết được tình hình, nghe nói hướng lan huyên và văn khúc đều ở đây. Ngay cả Phổ Nhạ cũng bị giết, lão ta sao dám đến gần tìm chết, chỉ có thể hy vọng vân cô nhanh chóng trở về. Nhìn cảnh những người đó một mực chờ đợi tại cổng vào.
Bất cứ ai có chút đầu óc cũng sẽ hiểu, đám người này có cách đi ra ngoài. Chuẩn bị! Minh Tang đang đích thân điều khiển Thiên Dực lệnh, đột nhiên lên tiếng nhắc nhở. Tất cả những ai đang thất thần đều rồn dập tập trung tinh thần nhìn tới phía trước, chỉ thấy hư không phía trước xuất hiện gợn sóng giao động, làm bóng những hòn đảo xa xa phía trước mờ đi, hình ảnh từ từ dừng lại rồi hiện ra một khung cảnh biển rộng khác. Phía dưới, một bóng người ôm rỏ xuất hiện trong tầm mắt đám người Minh Tang.
Người ôm giò đứng ở trên mặt biển chính là luyện sơn. Lão ta cũng nhìn thấy được một khung cảnh biển rộng khác. Lão ta ngẩn đầu lên nhìn con quang điều trên bầu trời, kinh hãi, đó là quái vật gì. Lão ta lập tức muốn rời đi, có thể nói tính cảnh giác rất cao. Nhưng, quang điều đã có sự chuẩn bị trước vẫn nhanh hơn lão ta một bước. Lão ta vừa mới xoay người, con quang điều đó đã sông ra ngoài, loé lên lướt qua trên đầu lão. Hay, ở trong quang điều.
Thanh Nha cất tiếng hoan hồ. Đi ra rồi, chúng ta đã ra ngoài rồi. Không ít người cũng cất tiếng gieo họ theo. Quang Điểu xoay người lại, lơ lửng trên không, đối diện với Văn Khúc cũng đang lơ lửng giữa hai. Cột đá khổng lồ, nhìn nhau tạm biệt. Văn Khúc mỉm cười nhìn bọn hắn. Trên đảo, đám người đinh giáp Thanh đột nhiên híp mắt, nhìn chằm chằm con Quang Điểu bay ra kia, cự lì khá xa, không nhìn rõ đó là cái gì, chỉ cảm thấy bên trong có không ít bóng người.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây