Nàng không nhiều lời nữa, nói xong lời đó liền rời đi, về phần lòng hành vân có thể nghe vào hay không. Hướng Lan huyên không muốn nói nhiều quản nhiều, ánh mắt nàng để ý đến Ba sư huynh Đệ Dữ Khánh tụ ở trong góc không biết đang thị thầm to nhỏ cái gì. Nàng liền đi thẳng đến đó. Ba sư huynh Đệ to nhỏ với nhau không vì chuyện gì khác, Dữ Khánh và mục ngạo thiết đang vặn hỏi Nam Trúc về chuyện Linh Dược mọc cánh tay là thế nào. Chỉ vì vừa rồi khi văn khúc nói ra, hai người nhận thấy Nam Trúc trột dạ.
Trong lòng có quỷ, không tiện vận hỏi ngay lúc đó, bây giờ kéo ra đây rồi hỏi cho rõ ràng. Thực ra cũng không có gì, chỉ là văn khúc hiểu lầm mật ông đó là linh dược có thể tái sinh chi đứt. Nan Chúc nói rằng trước đây gã sở dĩ lừa gạt người ta là bởi vì không thể nói ra chuyện địa tuyển. Nào ngờ về sau văn khúc lại nói rằng, lúc đó khi dùng kiếm chém văn côn, kỳ thực ông ta có thể giữ lại hai tay cho mình. Thấy tình thế không ổn rút tay lại là được, chỉ đơn giản là kiếm bị hủy đi.
Nhưng với tình hình khi đó, nếu liều, có lẽ có thể sẽ chảm được vân côn, nghĩ đến việc Nam Trúc có linh dược tái sinh chi đứt, vì vậy ông ta liền làm liều, không quan tâm tay nữa. Nghe nói chuyện là như vậy, rữ khánh và mục ngạo thiết quay mặt nhìn nhau. Ai? Bây giờ các người đã hiểu được nỗi khổ của ta rồi chứ. Không phải ta không muốn nói cho ông ta biết sự thật mà bởi vì sự thật quá mức ta nhẫn, ta không nói ra được. Nếu ông ta biết được…
Các người nói xem ông ta có giết ta không? Nam Trúc lo lắng hỏi. Mục ngạo thiết trật thúc cùi chỏ ra hiệu, hai người nhìn thuận thế nhìn sang, nhìn thấy hướng Lan huyền đi tới. Chốn ở đây âm mưu chuyện gì vậy hả? Hướng Lan Huyên hỏi. Không có gì. Dữu Khánh cười đáp một câu rồi say người bỏ đi, nhưng bị hướng Lan huyền dơ tay ấn lên vai, giữ lại. Nàng hất đầu ra hiệu cho hai người khác, hai vị sư huynh để lập tức biết điều rời đi. Không còn ai khác.
Hướng Lan Huynh mới thả tay ra, nói, thực lực của Văn khúc ngoài dự đoán mọi người, sau khi vết thương khỏi hẳn, ông ta còn có thể đánh với Văn Côn một trận không. Dữu Khánh thở dài, tay không còn tay, đánh thế nào bây giờ? Không còn ai là đối thủ của Văn Côn nữa. Nói xong, Hướng Lan Huynh quay đầu nhìn về phía nam trúc, người ngươi chờ đã trở lại, đến lúc rồi đi rồi. Dữu Khánh, đã nói đầu to quay lại chỗ hoắc lãng để tìm hiểu tình hình.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây