Nhưng sau vài giây đồng hồ điều chỉnh, Điêu Diễm Hồng làm thế nào cũng không thể chuyển biến ra cái cảm xúc từ đang áy náy trở thành thẹn quá hoá giận kia được.
“Tôi đúng như cậu nói, tôi không xứng làm người...”
Bà vừa khóc vừa nghẹn ngào thốt lên một câu: “Nhưng mà... Ô ô ô...”
Điêu Diễm Hồng vuốt bớt nước mắt trên mặt mà nói: “Mà là cái gì nữa?”
Khi bà vừa nói ra câu này, không khí căng thẳng kịch liệt vừa nãy lập tức sụp đổ, trong trường quay vang lên một tràng tiếng cười trầm thấp.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây